HOME

 
 

Chúa Nhật XXXII Thường Niên - Năm A
Kn 6:12-16 ; 1 Tx 4:13-18 , Mt 25:1-13
 

An Phong op : Dự Liệu, Phó Thác và Tỉnh Thức

Như Hạ op : Nàng !

Fr. Jude Siciliano, op : Khôn ngoan lo liệu cho cuộc sống tương lai

G. Nguyễn Cao Luật op : Người Khôn Kẻ Dại

Giacôbê Phạm Văn Phượng op : Khôn hay dại

Lời Chúa Và Thánh Thể : Anh em hăy tỉnh thức sẵn sàng

Phêrô Mai Viết Độ op : Hăy tỉnh thức và chờ đợi

 


An Phong op

Dự Liệu, Phó Thác và Tỉnh Thức
Mt 25:1-13

Bài Tin mừng hôm nay là một dụ ngôn về 5 cô trinh nữ khờ dại và 5 cô trinh nữ khôn ngoan. Các cô khờ dại bị loại khỏi tiệc cưới, v́ họ thờ ơ không chuẩn bị thích hợp. C̣n các cô khôn ngoan th́ được đón nhận vào tiệc cưới. Người kitô hữu cũng vậy, nếu thờ ơ không chuẩn bị thích hợp, họ cũng sẽ bị loại khỏi bữa tiệc cánh chung của Thiên Chúa.

Cuộc đời vốn là một hành tŕnh đầy bất ngờ; bởi luôn có nhiều điều xảy ra ngoài dự kiến của ta. Sự bất ngờ đôi khi gây thú vị, nhưng cũng lắm lúc làm đớn đau, tan nát… và thường làm cho ta khó hoạch định tương lai một cách chắc chắn. Năm cô trinh nữ khôn ngoan đă biết dự pḥng, bằng cách mang dầu theo với đèn; điều đó làm cho các cô có thể ứng xử đúng đắn khi điều bất ngờ xảy đến.

Cuộc đời là một hành tŕnh và khôn ngoan là biết dự liệu tối đa.

Cuộc đời là một cuộc phiêu lưu, có niềm vui, có hạnh phúc; nhưng cũng không thiếu nỗi đau, bất hạnh. Những đau khổ và bất hạnh đó nhiều khi vùi dập con thuyền đời của ta, làm cho ta thất vọng, chán nản. Người kitô hữu cần phải luôn hy vọng đạt đến bến bờ hạnh phúc, để có đủ sức mạnh hoàn tất cuộc hành tŕnh này. Khi nào chúng ta sẽ đạt đến bến bờ hạnh phúc ? Chúng ta không biết, cũng như các cô trinh nữ không biết khi nào chàng rể đến. Nhưng chúng ta hy vọng sẽ có ngày toại nguyện, như các trinh nữ biết chắc chàng rể sẽ đến.

Cuộc đời vốn là một bến đợi, và khôn ngoan là biết sống trong hy vọng.

Cuộc đời có quá nhiều khó khăn sẽ dễ làm cho chúng ta chai ĺ; sự mong đợi lâu ngày có thể làm chúng ta dửng dưng với mọi sự; những khó khăn hằng ngày khiến chúng ta luôn phải t́m cách giải quyết những chuyện trước mắt; và cuối cùng chúng ta có thể lâm vào t́nh trạng chẳng c̣n biết ḿnh trông đợi ai, ḿnh hy vọng điều ǵ, ḿnh sống trên đời để làm ǵ nữa. Lúc 5 cô khờ dại đi mua dầu, th́ chàng rể đă đến; có thể Chúa đến đang lúc chúng ta bận tâm chuyện ǵ khác chăng ?

Cuộc đời là bến mê; và khôn ngoan là biết tỉnh thức.

Để đón nhận Chúa, chúng ta cần biết dự liệu sẵn sàng biết kiên nhẫn hy vọng và biết tỉnh thức sáng suốt.

Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đă đến với con trong bí tích t́nh yêu này
Và Chúa vẫn hằng đến với con trong từng bước cuộc đời của con.

Xin cho con biết tỉnh thức,
để nghe được tiếng bước chân của Ngài.


Như Hạ op

NÀNG
Mt 25,1-13

Thế giới đang trải qua những biến động. Cảnh bắn giết bừa băi xảy ra như cơm bữa. Động đất, lụt lội, chiến tranh càng ngày càng đe dọa mạng sống con người. Bệnh ung thư, liệt kháng làm rất nhiều người thất vọng. Cuộc sống càng bấp bênh hơn nữa với những tiên tri xuất hiện đó đây báo trước ngày tận thế. Nhiều người đă chuẩn bị dầu đèn, hoa nến không phải ra đón Chúa Kitô như mười cô trinh nữ, nhưng để pḥng thân trước những biến cố năm 2000.

Phải chăng đó là một chuẩn bị chu đáo và khôn ngoan ? Ngày Chúa đến đem lại niềm vui hay nỗi buồn ? Chúng ta phải chuẩn bị làm sao để xứng đáng đón Chúa ?

AI DẠI AI KHÔN ?

Đám cưới là một h́nh ảnh tuyệt vời diễn tả niềm vui lớn nhất đời người. Cô dâu chú rể là những nhân vật chính. Nhưng trong dụ ngôn mười trinh nữ hôm nay, chú rể có vẻ quan trọng hơn. Chính thời gian đợi chú rể sẽ cho thấy một lằn ranh chia cắt các cô thành hai nhóm với số phận rơ rệt. Bên ngoài các cô có đầy đủ điều kiện như nhau. Cô nào cũng có đèn. Thực tế không đúng như các cô dự liệu. "V́ chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi và ngủ cả" (Mt 25:5).

Tin chàng rể đến như sét đánh. Thật bất ngờ. Nửa đêm có tiếng la lên : "Ḱa chú rể, ra đón đi !"(Mt 25:6) Tiếng la lớn đến nỗi khiến tất cả các cô đều thức giấc. Lúc đó các cô khờ cuống cuồng cầu cứu các cô khôn : "Xin các chị cho chúng em chút dầu của các chị, v́ đèn của chúng em tắt mất rồi" (Mt 25:8). Chính dầu trong đèn đă chia các cô thành hai hạng khờ và khôn. Nh́n bên ngoài không thể biết được. Nghe lời các cô khôn khéo léo từ chối, các cô khờ không nói thêm được lời nào. Trách móc ai bây giờ ? Ḷng các cô thật bấn loạn. Thế là ba chân bốn cẳng, các cô khờ chạy ra ngoài chợ mua dầu châm đèn. Thời gian thật gấp rút. Khi các cô về tới nhà, tất cả đă xong. Thật vậy, "đang lúc các cô đi mua, th́ chú rể tới, và những cô đă sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại" (Mt 25:10).

Thế là ranh giới đă phân biệt rơ ràng. Có một khoảng cách xa thăm thẳm giữa bên trong và bên ngoài, mặc dầu hai bên c̣n nghe thấy tiếng nhau. Bên trong chan ḥa ánh sáng và niềm vui. Bên ngoài bóng đêm tràn ngập. Gió băo sẽ nổi lên. Chắc chắn đèn sẽ tắt. Sương đêm bao phủ rợn rùng. Bao nguy hiểm vây bọc chung quanh. Làm sao các cô có thể đi trong đêm tối ?

Chỉ v́ một chút bất cẩn, các cô khờ đă không được dự tiệc cưới. Cuộc đời từ nay phiêu lưu vô định hướng. Tất cả xảy ra ngoài ư muốn. Nhưng tại sao các cô khôn có thể chuẩn bị chu đáo như thế ? Các cô có giật ḿnh, kinh hoàng như các cô khờ không ? Thực ra việc chàng rể đến chậm hay đúng giờ chẳng ảnh hưởng ǵ tới các cô khôn. Các cô luôn ở trong t́nh trạng sẵn sàng. Chính t́nh trạng sẵn sàng nói lên sự khôn ngoan của các cô.

Cùng một sự kiện có thể là niềm vui cho người này, nhưng lại là nỗi kinh hoàng cho người khác. Chú rể đă đem tất cả các cô khôn vào niềm vui bất tận, nhưng lại đẩy các cô dại vào đêm tối mịt mùng và đầy nguy hiểm. Tất cả tùy thuộc vào thái độ của các cô. Mặc dù thời gian ngắn ngủi, nhưng cũng đủ cho mỗi cô chuẩn bị dầu đèn cần thiết cho ngày vui tân hôn.

CHỜ ĐỢI VÀ CANH THỨC

Cuộc đời cũng giống như người tử tội ngồi chờ ngày ra pháp trường. Một triết gia Pháp đă nói như thế. H́nh ảnh thật rợn rùng và đầy thất vọng. Giờ phút kinh hoàng đó chẳng khác lúc các cô khờ khi nghe tin chú rể đến. Nếu cuộc đời như thế, ai c̣n muốn sống làm ǵ ?! Chẳng lẽ con người sinh ra để chết ?

Khác hẳn với cái nh́n đầy bi quan đó, Đức Giêsu so sánh cuộc đời như giờ phút chờ đợi chú rể đến trong tiệc cưới. Niềm vui đó chỉ dành cho những ai có một thái độ sẵn sàng như các cô khôn. Khôn không phải lo lắng quá về sự sống đời này. Chắc chắn cuộc sống này bảo đảm tới mấy cũng có lúc chấm dứt. Chắc chúng ta c̣n nhớ nhà triệu phú vô địch đánh Golf mới đây đă bị tai nạn trên phản lực riêng . . . Không một hành khách nào trên phản lực 747 của Ai cập vừa qua có thể biết trước số phận ḿnh kết thúc quá nhanh chóng và gọn gàng như vậy. Chúng ta cũng không thể biết trước những ǵ sẽ xảy ra cho chính ḿnh khi phải ĺa bỏ cơi thế. Bởi vậy bao lâu c̣n sống, chúng ta phải một thái độ khôn ngoan.

Thái độ khôn ngoan nhất là nghe lời Đức Giêsu khuyên : "Anh em hăy canh thức, v́ anh em không biết ngày nào, giờ nào" (Mt 25:13). Giờ phút bí mật đó hằng ám ảnh chúng ta. Người ta t́m mọi cách để quên giờ phút đó. Nhưng càng quên h́nh như càng được nhắc nhở dưới nhiều h́nh thức khác nhau. Tất cả không tùy thuộc vào trí nhớ, nhưng vào cái nh́n chúng ta về giờ phút đó. Quên hay không, cái ǵ phải tới sẽ tới. Chúng ta cần sự b́nh an thực sự trong giờ phút kinh hoàng đó.

Nhưng sự b́nh an làm sao đến được khi chúng ta không chuẩn bị ? Phải chuẩn bị những ǵ và bằng cách nào ? "Thái độ lo lắng về tương lai và tinh thần lănh đạm phản ánh cuộc đời chúng ta thiếu vắng niềm tin" (Fahey:1994). Giả sử tận thế đến năm 2000, liệu những tích trữ gạo nước, than củi bảo đảm kéo dài sự sống hơn được bao lâu ? Chính những lo lắng đó sẽ giết chết họ khi cơn biến động tới. Những lo lắng đó chỉ chứng tỏ một đức tin hời hợt, nông cạn. Trái lại nếu lắng nghe lời Chúa, chúng ta sẽ thấy phải chuẩn bị thứ dầu nào để rước Chúa trong ngày vui tiệc cưới.

Chắc chắn ngày Chúa đến sẽ là ngày vui tột độ cho những ai trọn đời phục vụ. Bản chất Kitô hữu là phục vụ. Chỉ hành động mới bảo đảm cho chúng ta khỏi rơi vào nguy cơ của những người suốt ngày kêu : "Lạy Chúa, lạy Chúa !" mà thực tế không sống đạo. Hố ngăn cách giữa đức tin và hành động sẽ chôn sống chúng ta trong nỗi kinh hoàng ngày cánh chung.

Người ta vẫn nói đùa : "Đoàn kết chết chùm, chia rẽ chết lẻ tẻ." Chết tập thể hay cá nhân cũng thế thôi. Đời sống cá nhân luôn bị đe dọa v́ tai nạn, bệnh tật. Tận thế đến hằng ngày cho bao nhiêu người chung quanh ta. Tận thế đến cũng chẳng ăn thua ǵ đối với những người đă chết. Chỉ người sống tận thế mới thành vấn đề đáng lo sợ. Chẳng có ǵ đánh tan được nỗi lo sợ đó.

Chỉ ơn thánh mới bảo đảm chúng ta chiếm được niềm vui và b́nh an đích thực trong Chúa. Chính v́ thế, thánh Phaolô đă nói : "Đối với tôi, sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi" (Pl 1:21). Lợi ǵ ? Lợi là được kết hiệp với Đức Kitô trong Thiên Chúa. Bởi vậy ngay khi c̣n sống, thánh nhân đă tâm sự : "Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt tḥi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi, v́ Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Đức Kitô, và được kết hợp với Người" (Pl 3:8-9). Đó là một thái độ khôn ngoan cần thiết chuẩn bị đón Chúa. Nếu ai cũng như thánh Phaolô, làm sao phải sợ giờ Chúa đến ? Chính Thánh Linh đang hướng dẫn chúng ta chuẩn bị dầu đèn cần thiết để đón Chúa Kitô vào tiệc cưới muôn đời.


Fr. Jude Siciliano, op

Khôn ngoan lo liệu cho cuộc sống tương lai
(Mt 25,1-13)

Thưa Quí vị,

Vào thời tiết này, nhiều nơi trên đất nước Hoa Kỳ, nhất là ờ miền Nam ấm áp, cây cối vẫn c̣n rực sáng trong nắng cuối thu. Trời đất quả là một bức tranh tuyệt đẹp. Lá vàng nhuộm màu sặc sỡ khắp đó đây. Nhiều thi nhân, hoạ sĩ gọi là mùa pháo bông của thiên nhiên. Tiết đông chưa tới, gió lạnh nghiệt ngă chưa thổi luồn qua các khóm lá vàng trên cành khô. Ánh sáng mặt trời óng ả đọng từng mảng trên triền núi, mái nhà, ngọn cây cao làm tăng thêm vẻ rực rỡ cho các phiến lá đầy màu sắc cuối thu. Những tia sáng nhạt xuyên qua kẽ lá làm bầu khí ban chiều thật yên tĩnh. Mọi người đều khao khát những khoảnh khắc nhàn rỗi để đi dạo chơi trong quang cảnh quyến rũ của vạn vật vào những buổi chiều tàn cuối năm.

Nhưng có điều chi không ổn trong tâm trí tôi : Cảnh trí rực rỡ kia lại như báo trước cái chết có sẵn trong thiên nhiên. Những tấm lá vàng cực kỳ đẹp đẽ kia lại đang nói rằng chúng sắp qua đời, đang tàn tạ dần. Những chiếc lá vàng cho biết rằng chúng đang run rẩy chết trên các cành cây, chẳng mấy chốc nữa sẽ quay cuồng trong gió lạnh rồi rơi xuống mặt đất khô, người ta sẽ gom chúng lại, chở đi đổ ở măi tận đâu xa. Chấm hết một đời lá. Chắc chắn mùa đông sẽ tới, năm tận tháng cùng. Những người trọng tuổi, các thân h́nh đau yếu, bệnh hoạn rất sợ mùa lạnh lẽo, gía rét này. Bởi nó có nghĩa là họ sẽ bị giam hăm dài ngày trong những căn pḥng chật hẹp, tù túng bốn bề, từng giây từng phút ngóng đợi đến khi tuyết tan, nước chảy, cho đến ngày lại được chống gậy đi đây đi đó cho khuây khoả tấm ḷng, lại được thấy cây xanh nẩy lộc, chim hót líu lo.

Thật kỳ diệu, phụng vụ của Hội Thánh luôn đi song song với cảnh sắc thiên nhiên. Nó cũng đang kết thúc một chu kỳ, chù kỳ năm A. Chúng ta đang ở trong ba tuần lễ cuối cùng của năm phụng vụ, trước khi bước vào mùa vọng năm tới, năm B. Suy tư và lời kinh nguyện của chúng ta cũng đang hướng về ngày cánh chung, kết thúc thời gian trần thế. Mọi chỉ dẫn của phụng vụ đều nhắc nhớ các tín hữu phải ngẫm nghĩ, không những về sự chết riêng của ḿnh, mà c̣n về kết thúc tất cả các kinh nghiệm mà chúng ta phải trải qua trong cuộc đời. Những thành công và thất bại, những ân huệ và tội lỗi, những trung tín và phản bội. Các bài đọc Thánh kinh cũng hằng khuyến khích cộng đồng suy niệm về những thực tại chắc chắn và bền vững của kiếp sống con người, những phù vân mau qua của thế gian mà không đáng tín hữu đầu tư thời gian, sức lực hoặc tiền tài, những điểm hội tụ chính đáng của cuộc sống mỗi người, cũng như những điều phải gạt bỏ đi, những chi nâng đỡ và cứu giúp chúng ta qua khó khăn khủng hoảng trong cuộc sống.

Tác giả sách Khôn ngoan bộc lộ sự hiện diện của một nhân tố tối cần thiết cho các linh hồn để vượt qua biển đời trần thế là Khôn Ngoan. Sách này được soạn bằng ngôn ngữ Hy Lạp ở thành phố Alexandria, nước Ai Cập vào khoảng giữa các năm 100 và 50 trước Chúa Cứu Thế. Bà chúa Khôn Ngoan "sáng chói và không hề tàn tạ" là tâm điểm của sách. Bà sánh đôi với khao học, triết học, thần học và các môn khác của khôn ngoan nhân loại. Bà không thể thiếu trong tư duy và hành động của một con người khôn khéo. Bà dạy dỗ những việc lành phải làm, việc ác phải tránh, để được hạnh phúc trong cuộc đời hiện tại và sự sống mai hậu. Bà được nhân cánh hoá để thi hành ư muốn của Thượng Đế nơi trần gian. Hội Thánh có thói quen đồng hoá Bà chúa Khôn Ngoan với Đức Giêsu Kitô, khuyên dạy chúng ta lấy Bà làm tiêu chuẩn để lọc lựa những phù vân thế tục, giữ vững những điều chi "sáng chói và không hề tàn ta" của cuộc sống trên thế gian này, khi những xoắn vặn mùa đông, những gian nan thử thách, những tin tức không vui ập đến, bà chúa khôn ngoan sẽ là điểm tựa để chúng ta chống đỡ, kêu cầu. Bà là ngọn hải đăng "sáng chói không hề tàn tạ" hướng dẫn mọi cuộc đời vượt biển trần gian trong tối tăm.

Như vậy chúng ta có thể đáp trả bài đọc 1 trong thánh lễ hôm nay bắng cách mời mọc Bà đến cư ngụ trong linh hồn ḿnh. Bí tích thánh thể sẽ khích lệ chúng ta canh thức và ngóng trông Bà, v́ Bà luôn luôn gặp gỡ linh hồn với mọi nỗi "lắng lo". Tác giả bài đọc c̣n gợi ư rằng tất cả những ai cất công t́m kiếm ngôn khoan sẽ được gặp Bà: "Ai kiếm t́m Đức khôn ngoan th́ Đức khôn ngoan cho gặp, ai khao khát Đức ngôn ngoan th́ đức khôn ngoan đi bước trước mà tỏ ḿnh cho biết." Điều kiện duy nhất là có một trái tim trong sạch, thành thật kiếm t́m. Sách các Vua quyển thứ I c̣n cho hay khôn ngoan là ân huệ Chúa ban và cung cấp cho người t́m kiếm "một trái tim hiểu biết để phán đoán và phân biệt phải trái" (1V 3,9). Mọi sự trên trần gian sẽ qua đi, nhưng Bà chúa khôn ngoan sẽ dẫn chúng ta đến với những chi vững bền, bởi bà giống như Thượng Đế toàn năng và bất biến (Kn 7,22-27). Hơn nữa, ngay cả khi chúng ta chỉ khởi sự t́m kiếm th́ Đức khôn ngoan đă ngự sẵn trong ḷng: "Ai từ sáng sớm đă t́m Đức khôn ngoan th́ không phải nhọc nhằn vất vả, họ sẽ thấy Đức khôn ngoan ngồi ngay trước cửa nhà". Khôn ngoan như vậy là ân huệ hơn là cố gắng thủ đắc. Nó chỉ đường dẫn nẻo để chúng ta tận lực sống trung tín và tỉnh thức.

Chúa Giêsu là hiện thân của sự Khôn Ngoan thần linh, là Khôn Ngoan Thiên Chúa nhập thể. Những ai hằng ngày kiếm t́m Ngài, sẽ thấy Ngài là ánh sáng "rực chói và không hề tàn tạ". Trong Tin mừng hôm nay chúng ta ngồi dưới chân Ngài mà học cho biết khôn ngoan để bước đi trên những đường lối Thiên Chúa, không bị thế gian, ma quỉ, xác thịt lừa đảo trong những chuyện chóng qua. Phong tục tập quán cưới hỏi ở thời Ngài khác xa bây giờ. Cô dâu và đoàn tuỳ tùng ngồi ở nhà đợi chú rể và đám bạn bè tới dự tiệc. Tại sao tiệc lại trễ? Ấy là v́ theo thói tục thời đó, người bên chú rể c̣n phải thương lượng với bố cô dâu và gia đ́nh. Càng thương lượng lâu th́ là dấu cô dâu càng đắt giá và danh tiếng. Có khi người ta phải thức thâu đêm hay nhiều ngày để thương lượng. (Patricia Sanchez : Lời Chúa chúng ta cử hành, năm A). Cuối cùng, chú rể và bạn bè cũng đến. Tiệc cưới khởi sự. Nó có thể kéo dài cả tuần lễ, v́ vậy Chúa đă sử dụng tục lệ này để minh hoạ cho việc Ngài trở lại bất ưng và tuyên bố triều đại Thiên Chúa ngự trị. Mặc dầu thời giờ trở lại là việc chắc chắn, nhưng chúng ta vẫn dễ dàng vô tâm, không sẵn sàng, đúng như năm cô gái khờ dại trong truyện ngụ ngôn.

Hàng chữ cuối cùng của Tin Mừng hôm nay thật đột ngột và dứt khoát : "Rồi người ta khoá cửa lại." Không phải chỉ khép mà khoá lại (locked). Những cánh cửa mở rộng đón khách, nay được khoá lại. Tiếng then lóc cóc gài vào ổ nhắc tôi nhớ đến ngay các cánh cửa của nhà tù đóng lại. Nhưng đây là tiệc cưới, không phải nhà giam. Những thực khách bên trong đang hưởng sự vui mừng hớn hở của bữa tiệc. Họ chấm dứt những giây phút mong đợi dài dằng dặc. Những ai ở ngoài là vĩnh viễn ở ngoài. Họ lỡ hẳn cơ hội dự tiệc, bởi đă hoang phí thời giơ, sức lực vào những công việc vô ích, không dự trữ dầu đèn đầy đủ. Rơ ràng họ ngu ngốc hết cỡ. Đáng lư, khi chờ đợi họ phải tỉnh thức canh pḥng, làm những chi cần làm do hoàn cảnh đ̣i hỏi, để không phải rơi vào kết thúc đáng buồn.

Khi đang viết những ḍng này, tôi nhận được cú điện thoại của một anh bạn. Anh báo cho tôi hay rằng bạn anh, 45 tuổi, cha của hai đứa nhỏ, chồng của một người vợ trẻ, vừa mới đột ngột qua đời khi vượt qua chỗ quẹo gấp. Gia đ́nh anh rất buồn và đau ḷng. Anh là một lực sĩ nổi tiếng, chẳng bao giờ ngờ rằng ḿnh sẽ vĩnh viễn ra đi chỉ sau một cuộc chạy đua vào buổi chiều thu như hôm nay. Người ta vẫn hy vọng anh c̣n nhiều sức lực, đèn của anh c̣n cháy sáng và có nhiều dầu, anh c̣n đủ thời gian để nói những lời yêu thương với vợ con, lời xin lỗi với bạn bè. Người ta vẫn hy vọng anh sống khôn ngoan, biết thương cảm những ai bất hạnh, giúp đỡ hàng xóm láng giềng khi gặp khó khăn, thực phẩm cho người đói, nước uống cho người khát, đón tiếp khách lạ, áo mặc cho kẻ trần truồng, thăm viếng người tù tội hay yếu đau (Lễ Chúa Kitô Vua chúng ta sẽ được nghe Tin Mừng Chúa phán xét về những công việc tương tự).

Câu truyện Tin Mừng Chúa nhật này không những nói đến ngày cánh chung, nhưng cả đến thời khắc hiện tại. Nó nhắc nhở chúng ta phải luôn tỉnh thức và hướng dẫn cuộc đời mỗi người theo sự khôn ngoan của Thiên Chúa, tỏ hiện nơi Đức Kitô. Chúng ta chưa được trông thấy ngày Ngài trở lại. mà chỉ được kinh nghiệm những công việc hằng ngày, lao động, học hành, buôn bán, cầy cấy, gieo trồng... Nhưng đôi khi cũng gặp những điều bất ngờ xảy đến cho ḿnh, cho gia đ́nh và bạn bè thân yêu. Chúng ta có luôn luôn sẵn sàng không? Nó tuỳ vào dầu đèn của ḿnh đầy đủ hay thiếu thốn. Nếu hiện thời chúng ta phí phạm thời giờ, tiền của, sức lực, e rằng lúc gặp những khủng hoảng chúng ta chẳng thể trở tay kịp. Thời gian đă hết, muộn quá rồi, cửa đă khoá. Chúa giảng dụ ngôn là để cảnh giác toàn thể nhân loại luôn tỉnh thức chờ đợi ngày Ngài xuất hiện. Ngài luôn sẵn ḷng ban khôn ngoan giúp chúng ta sống trung thành và xứng đáng.

Để kết thức bài suy niệm, xin kể một câu truyện nhỏ : Trong một vụ đắm tàu, đoàn thuỷ thủ chết hết, chỉ c̣n sót lại một thanh niên trẻ. Nhờ tấm ván anh lênh đênh trên mặt biển cả suốt mấy ngày đêm. Anh hoàn toàn kiệt sức v́ đói khát, gío lạnh, nằm chờ chết. Trời phật thương t́nh, nổi cơn gió lớn đưa anh dạt vào một ḥn đảo giữa đại dương. Cư dân trên đảo cứu anh sống, rồi phong làm vua. Anh ngỡ ngàng hết sức, tưởng ḿnh nằm mơ. Dân trên đảo bàn tán sôi nổi với nhau mà anh chẳng hiểu chi. Anh cố gắng học ngôn ngữ của họ. Sau hiểu ra, theo thói tục, mỗi người chỉ được làm vua có một năm, sau đó bị đày ra một ḥn đảo hoang vu, xa cư dân và bỏ cho chết đói. Anh thủy thủ trẻ lo lắng sợ hăi quá. Vận may hoá thành tai hoạ. Anh thức suốt đêm, t́m ra một phương kế để không bị chết đói sau khi măn hạn một năm. Anh dùng quyền làm Vua của ḿnh phái một số nông dân giỏi ra đảo canh tác trước, biến nó thành màu mỡ, sản xuất đủ lương thực thực phẩm. Nhờ khôn ngoan anh đă thành công lớn. Sau năm măn hạn anh ung dung ra đảo với tương lai vững chắc.

Chúng ta cũng chỉ làm vua ở thế gian này bất quá một đời người, cho nên phải biết khôn ngoan lợi dụng thời gian, tài năng để lo liệu cho cuộc sống tương lai như người thuỷ thủ trẻ. Bằng không, sẽ ngu dốt như năm cô trinh nữ dại khờ. Xin Chúa Giêsu Thánh Thể soi sáng chúng ta trong thánh lễ này để làm những quyết định Khôn Ngoan cho cuộc đời ḿnh. Amen.


G. Nguyễn Cao Luật op

Người Khôn Kẻ Dại
Mt 25:1-13

Tỉnh thức trong t́nh yêu

Chắc chắn rằng dụ ngôn mười trinh nữ hướng tới thời cuối cùng, tương tự như các dụ ngôn trong đoạn trước và tiếp liền sau dụ ngôn này (chủ nhà, người đầy tớ trung tín, những nén vàng). Các dụ ngôn này có một ư nghĩa rơ ràng và được nhắc đi nhắc lại, đó là sự tỉnh thức. Người ta không biết giờ nào Chúa sẽ đến, và rất có thể Người sẽ "đến trễ", nên phải chuẩn bị sẵn sàng và kiên tŕ trước mọi t́nh huống.

Riêng về dụ ngôn mười trinh nữ, có lẽ không nên để ư đến những chi tiết có vẻ như giả tạo của câu chuyện : dụ ngôn không phải là một phóng sự hay một bài mô tả phong tục đám cưới, đúng và đủ mọi t́nh tiết. Trái lại, nên chú ư đến bài học của dụ ngôn, đó là sự khôn ngoan, biết pḥng xa.

Điều dễ nhận thấy trong dụ ngôn này là bài học về sự "tỉnh thức". Bài học này làm người đọc liên tưởng đến lời cảnh giác của thánh Phao-lô : "ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm ban đêm" (1 Tx 5,2). Trong mười trinh nữ đi đón chàng rể, có năm cô khôn và năm cô dại.

Các cô khôn là những người biết pḥng xa và chuẩn bị đầy đủ, cũng giống như người xây nhà trên đá (Mt 7,24), hay người quản gia biết chăm sóc gia nhân lúc vắng chủ (Mt 24,45). Các cô là h́nh ảnh của những người biết "lắng nghe và thi hành" những lời Đức Giêsu nói, những người có óc phê phán đúng đắn và tế nhị về thực tại của cuộc sống, kèm theo một ư chí cương quyết hành động.

Ngược lại, các cô dại là những cô không biết dự trữ pḥng xa, không biết trù liệu trước hoàn cảnh bất trắc. Các cô là h́nh ảnh tiêu biểu cho những người lơ là, thiếu đầu óc thực tế, thiếu phán đoán, gây ảnh hưởng tai hại đến cuộc sống, nhất là đời sống vĩnh cửu.

Quả thật, các cô khôn đă chuẩn bị dầu đèn đầy đủ, lại c̣n mang theo b́nh dầu dự trữ, đề pḥng trường hợp phải chờ đợi lâu. Các cô đă được vào dự tiệc cưới, như là phần thưởng cho thái độ sẵn sàng của ḿnh. Trong khi đó, các cô dại, đă không mang dầu, lại c̣n mất thời giờ chạy đi mua, nên trở về quá trễ và không được vào dự tiệc cưới. Các cô đă bị ngăn lại, v́ đèn của các cô hết dầu, và các cô đến quá trễ : dựa theo lời thánh Âu-gút-ti-nô, các cô đă thiếu điều quan trọng là dấu chỉ t́nh yêu và đă không sẵn sàng đáp ứng trước t́nh yêu.

Người ta có thể ngạc nhiên và đặt câu hỏi : Tại sao các cô khôn lại xử sự có vẻ như thiếu đức ái, đó là không giúp đỡ chị em ḿnh đang gặp khó khăn. Thật ra, ở đây không chú trọng đến đức bác ái, nhưng muốn nhấn mạnh đến ư nghĩa mỗi người phải chịu trách nhiệm về tự do và hạnh kiểm của ḿnh, không được nông nỗi nhẹ dạ. Hơn nữa, sự kiện các cô trinh nữ phải chờ đợi lâu và chú rể chậm đến có thể cho thấy rằng ḷng thương xót được gia hạn thêm một thời gian dài, rất dài, và đến một ngày, giai đoạn này sẽ chấm dứt. Thời gian chờ đợi có kéo dài thêm gợi lên tính cách nghiêm trọng của lời mời, đồng thời cũng bao hàm ư nghĩa : Đấng Cứu Thế không phải là sản phẩm theo sự suy đoán của con người. Đàng khác, nên hiểu thời gian này như một hồng ân được ban tặng để mỗi người kịp sửa chữa những thiếu sót và sai lầm của ḿnh. Mỗi người đều có cơ hội để đáp ứng bằng chính t́nh yêu của ḿnh.

Và như vậy, dụ ngôn không chỉ nói đến sự tỉnh thức. Hay nói cách khác, tỉnh thức chính là phải chuẩn bị đầy đủ cho cuộc lữ hành ""trên mặt đất đầy đau thương, bi tráng và kỳ diệu này"" (Chúc thư của ĐGH Phao-lô VI). Mỗi người phải mang theo đèn, và phải dự trữ dầu, nguổn đem lại ánh sáng, tức là phải có ḷng hiếu khách, phải có t́nh yêu và niềm vui (ư nghĩa của dầu theo Kinh Thánh). Không có dầu, ngọn đèn sẽ tắt, người ta sẽ ch́m trong tối tăm, và không được vào dự tiệc cưới.

Giữ ngọn đèn luôn cháy sáng

Nếu có ai được mời đi gặp một nhân vật họ vẫn mong đợi, hẳn là họ sẽ chuẩn bị rất kỹ càng, có khi tỏ ra nóng nảy, bồn chồn. Nếu họ vốn là người thờ ơ, hẳn họ sẽ phải thu xếp để có mặt đúng giờ, có khi c̣n đến sớm hơn giờ hẹn. Nếu nhân vật được mong đợi lại là người có khả năng làm thay đổi cuộc đời, th́ người ta lại càng náo nức chờ đợi, và chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.

Chàng rể trong dụ ngôn chính là Đức Giêsu. Với ḷng yêu thương vô bờ, Thiên Chúa Cha đă trao phó cho Người trọn vẹn vận mạng của tất cả nhân loại cũng như của mỗi người. Người đă đến trần gian để dẫn đưa nhân loại đến tham dự sự sống và niềm vui vĩnh cửu trong Thiên Chúa. Chính Người đang đến gặp nhân loại và nhân loại phải tiến về với Người, bởi v́ Người là sự sống, sự sống đời đời. ""Mà sự sống đời đời chính là nhận biết Cha, Đấng duy nhất là Thiên Chúa thật, và nhận biết Đấng Cha đă sai đến là Giêsu Ki-tô."" (Ga 17,3)

Chàng rể có thể đến trễ, nhưng người ta vẫn phải chờ đợi, vẫn phải sẵn sàng. Ngọn đèn của mỗi người luôn phải có đủ dầu để đi đón chàng rể. Người ta có thể ngủ quên, nhưng vẫn có thái độ sẵn sàng : khi nghe tiếng kêu vào lúc nửa đêm, họ cũng đủ dầu đèn để đi đón chàng rể và dự tiệc cưới.

Như thế, dầu đèn chính là khát vọng t́m gặp Thiên Chúa. Khát vọng này cần được nuôi dưỡng để khỏi phai tàn trong cuộc chờ đợi. Các cô trinh nữ đi đón chàng rể, lúc khởi đầu tất cả đều vui mừng. Nhưng trong lúc chờ đợi, năm cô đă để cho ḷng nhiệt thành của ḿnh nguội dần, và khi chàng rể đến, các cô đâm bối rối, khát vọng của các cô đă tắt lịm. Có biết bao cuộc gặp gỡ đă bị vỡ tan bởi v́ ngọn đèn khát vọng đă tắt ngúm.

Đúng vậy, đôi khi cuộc chờ đợi có thể kéo dài và biến thành một thử thách khắc nghiệt, nhất là với những người phải bước đi trong đêm tối, tiến bước rất lâu với cảm tưởng rằng không bao giờ gặp được chàng rể ḿnh vẫn ước mong. Thật ra, t́nh trạng này là một dấu chỉ cho thấy Thiên Chúa luôn khoét sâu tâm hồn con người, để rồi ngày mai hay một lúc nào đó, Người sẽ bước vào. Phần con người, họ phải nuôi dưỡng ḷng nhiệt thành bằng ḷng tin, bằng việc cầu nguyện. Thiên Chúa sẽ không để cho kẻ chờ đợi Người phải thất vọng.

Sự nghèo khó nội tâm

"Vậy anh em hăy canh thức, v́ anh em không biết ngày nào, giờ nào."

Đây là chủ đề được nhắc đi nhắc lại trong suốt diễn từ loan báo ngày Đức Ki-tô trở lại trong vinh quang. Ở đây, Đức Giêsu đă bày tỏ rơ ràng Người là Đấng Cứu Thế trước khi Người chịu khỗ nạn và phục sinh.

Người mong muốn chúng ta chờ đón Người, và không được bỏ cuộc ; Người mong muốn chúng ta chuẩn bị dầu đèn để khi Người trở lại, mặc dù bất th́nh ĺnh, và chúng ta đang thiếp ngủ, chúng ta sẵn sàng đến gặp Người như Người cũng nhận ra chúng ta.

Phải chuẩn bị dầu đèn ! Đây là một trách nhiệm nhưng chúng ta hăy yên ḷng : Nếu Thánh Thần sử dụng dầu, th́ chính Người cũng sẽ quan tâm không để chúng ta thiếu dầu.

Chúng ta nhớ lại câu chuyện bà goá ở Xa-rơ-phát : "ṿ dầu đă chẳng cạn, đúng như lời Đức Chúa đă dùng ông Ê-li-a mà phán" (1 V 17,16). Bà goá này đă đặt tất cả niềm tin vào vị sứ giả của Thiên Chúa, nên ṿ dầu của bà đă không cạn.

Thật vậy, khi phục vụ Thiên Chúa và người khác, chúng ta vẫn phải khôn ngoan, dự pḥng, nhưng cũng cần phải nhớ rằng sự khôn ngoan đích thực và cao cả nhất chính là sự nghèo khó trong tâm hồn, là ḷng tin tuyệt đối, là xác tín rằng Thiên Chúa vẫn đang ở bên cạnh chúng ta và nâng đỡ sự yếu hèn, sự mỏi mệt của chúng ta. Chính Người vẫn bao bọc chúng ta trong t́nh yêu thương của Người để chúng ta luôn trở thành ánh sáng cho thế giới, thành anh em của mọi người, thành người cứu vớt những ǵ đă hư mất và thành chứng ta sống động của niềm vui.

Giếng nước trong khu vườn,
ngọn đèn tạo ánh sáng,
kho báu trong ngăn tủ,
Man-na trong Ḥm Bia.
Lạy Chúa, Ngài là Chúa của con.

H.Suso


Giacôbê Phạm Văn Phượng op

Khôn hay dại
Mt 25,1-13

Chúng ta đang sống vào những tuần cuối cùng của năm phụng vụ, v́ thế các bài Tin Mừng của những Chúa Nhật cuối năm, cụ thể như bài Tin Mừng hôm nay, đều hướng chúng ta về thời gian tận cùng, về cái chết. Khi nào, lúc nào sự kiện đó xảy đến ? Không ai biết trước, cho nên, phải khôn ngoan tính toán, để luôn luôn sẵn sàng. Đó là điều Chúa Giêsu dạy chúng ta qua dụ ngôn mười cô trinh nữ phù dâu cầm đèn đi đón chàng rể.

Trước hết, chúng ta nên biết qua tục lệ của người Do Thái về vấn đề rước dâu. Tục lệ Do Thái thường rước dâu về ban đêm, trước khi rước dâu, hai họ đôi bên đă có những bữa tiệc linh đ́nh khoản đăi bà con họ hàng. Rồi một ngày nào đó, đàng trai chọn một giờ tốt nhất từ sau khi hoàng hôn xuống, để đến rước cô dâu về. Khi đi rước, họ thường chọn con đường xa nhất để đi cho người ta biết mặt cô dâu, chú rể, và người ta có thể chúc mừng đôi tân hôn ngay trên đường đi. Nhóm phù rể mang đuốc soi đường, nhóm phù dâu cầm đèn soi mặt đôi tân hôn cho thêm lộng lẫy. Có khi có ban nhạc đi theo giúp vui ca hát lôi kéo sự chú ư của nhiều người. Tới nhà trai, mọi người vào dự tiệc cưới.

Trong dụ ngôn hôm nay, đặc biệt nhấn mạnh đến những cô phù dâu, đó là mười cô trinh nữ, đang cùng với cô dâu chờ nhà trai đến rước dâu về. Có năm cô khôn và năm cô dại. Chúng ta nên nhớ, đây chỉ là một dụ ngôn mà thôi, chứ làm ǵ lại có những cô phù dâu khờ dại đến thế : quần áo chỉnh tề và trang sức lộng lẫy, mà lại quên đổ dầu vào đèn, nhất là đang lúc vui vẻ như vậy mà lại ngủ mệt làm sao được ? và giả như không có dầu th́ đi chung dưới ánh sáng của những cô bạn khác, chứ ai lại khờ đến nỗi lúc đó c̣n đi mua dầu ?

Cũng thế, làm ǵ có chuyện nhà trai chậm trễ đến nỗi măi nửa đêm mới tới ? Và khi tới chẳng lẽ không có tiếng kèn, tiếng hát, tiếng nói chuyện để làm cho nhà gái biết đă đến hay sao mà lại phải có tiếng kêu : “Ḱa chàng rể đến, hăy ra đón”, rồi khi đă vào pḥng tiệc, cần ǵ phải đóng cửa, và chú rể tỏ ra quá khắc nghiệt đối với các cô phù dâu đi mua dầu đến trễ ? Xin nhớ, đây chỉ là một dụ ngôn, chứ không có đám cưới nào hay đám rước dâu nào như thế. Dụ ngôn dựa vào tục lệ cưới xin để diễn tả một chân lư hay để dạy một điều ǵ đó.

Thực vậy, ở đây Chúa Giêsu đă dùng một h́nh ảnh quen thụôc về cưới xin của quê hương Ngài để dạy một bài học là phải luôn sẵn sàng chờ đợi ngày Chúa đến. Trong một đám cưới, nhân vật chính là cô dâu và chú rể, nhưng trong dụ ngôn này, Chúa Giêsu lại đặt trọng tâm về phía các cô phù dâu, bởi v́ chàng rể ở đây là Chúa Giêsu, mười trinh nữ phù dâu là toàn thể nhân loại.

Dụ ngôn này trước hết nói đến tất cả mọi người phải sẵn sàng chờ đón ngày chung cục của thế giới, ngày cánh chung, ngày tận thế, ngày Chúa tái giáng để phán xét toàn thể nhân loại. Ngày nào Chúa trở lại th́ không ai biết được, chỉ cần biết rằng ngày đó rất bất ngờ. Đàng khác, dụ ngôn này cũng muốn nhắc tới ngày tận số, ngày chết của mỗi người, ngày ấy cũng rất bất ngờ, không ai biết trước được. Đời con người đă ngắn ngủi, lại có thể chết bất cứ lúc nào, cho nên, đ̣i hỏi mỗi người phải cẩn thận và sẵn sàng.

Nói rơ hơn, Kinh Thánh và giáo lư dạy cho chúng ta biết : mỗi người đều có hai kiếp phải sống và được sống : một đời sống tạm bợ và một đời sống vĩnh cửu, một đời sống hiện tại và một đời sống tương lai, một đời sống hành hương và một đời sống quê thật, một đời sống trần gian và một đời sống thiên đàng hay hỏa ngục. Từ kiếp sống này qua kiếp sống kia, mỗi người phải qua sự chết một lần, đó là điều tất nhiên, v́ kiếp sống tạm bợ ở trần gian chỉ diễn ra một lần. Sự chết đến với mỗi người được Kinh Thánh gọi là Chúa đến, và việc Chúa đến này xảy ra bất ngờ, bí mật, trừ một vài trường hợp họa hiếm được Chúa cho biết trước ngày giờ chết, c̣n hầu hết đều không hay biết ǵ cả. Thiên Chúa muốn giữ bí mật như vậy để chúng ta luôn sẵn sàng, và do đó cố gắng sống tốt lành, thánh thiện.

Dụ ngôn cho chúng ta thấy trong mười cô phù dâu, có năm cô khôn và năm cô dại. Đó là h́nh ảnh  tượng trưng cho hai nhóm tín hữu khác nhau : một nhóm những người khôn ngoan và một nhóm những người dại. Khôn hay dại là căn cứ vào cách sống của họ có biết sẵn sàng hay không ? có sự nghiệp đức tin và công phúc hay không ? năm cô phù dâu bị gọi là dại, v́ đă không chuẩn bị đủ dầu, đến giờ chót đi vay mượn và bị từ chối, nghĩa là ơn cứu độ của mỗi người là tự ḿnh sắm sửa lấy cho ḿnh. Mỗi người phải có sự nghiệp đức tin riêng, sự cứu rỗi là của riêng mỗi người, không vay mượn được. Chúng ta không thể nhường lại cho ai khác và cũng không ai nhường lại cho chúng ta được. Đàng khác, chúng ta cũng đừng cho rằng : chỉ cần sắm sửa một ít dầu vào phút chót là được. Trái lại, phải sắm sửa cả đời và suốt đời, sự nghiệp đức tin phải sắm sửa hằng ngày cho đến chết, v́ không ai biết ḿnh chết khi nào.

Chúng ta đừng bao giờ nghĩ ḿnh c̣n lâu mới chết : ḿnh c̣n trẻ, ḿnh khỏe mạnh, c̣n lâu mới chết, v́ không thiếu ǵ trường hợp “lá vàng c̣n ở trên cây, lá xanh rụng xuống trời ơi hỡi trời ”, chẳng hạn trong vụ hỏa hoạn thảm khốc tại trung tâm thương mại quốc tế tại thành phố Hồ Chí Minh ngày 29 tháng mười, hơn 50 người đă thiệt mạng, những người ấy có biết hôm ấy là ngày cuối cùng của ḿnh không ? Quả thực, không ai biết trước về ngày giờ chết của ḿnh, không ai phỏng định được tuổi nao ḿnh sẽ từ biệt cơi đời, đó là quyền phép trong tay Chúa. V́ thế, Chúa bảo chúng ta phải tỉnh thức và sẵn sàng. Chúng ta hăy nhớ : đời sống hiện nay, tuy là tạm bợ, nhưng sẽ quyết định đời sống mai sau của chúng ta. Chúng ta phải sống thế nào để đem lại cho ḿnh hạnh phúc ở đời này và cả hạnh phúc đời sau. “Thiên đàng hỏa ngục hai quê. Ai khôn th́ về ai dại th́ xa”. Được bao nhiêu người khôn biết t́m về quê thật để hưởng hạnh phúc vĩnh cửu ? Đồng thời cũng biết bao người dại đến nỗi phải sa hỏa ngục trầm luân muôn đời ? Khôn hay dại là tùy mỗi người chúng ta.


Lời Chúa Và Thánh Thể

Anh em hăy tỉnh thức sẵn sàng
Mt 25, 1 – 13

Thái độ thức tỉnh luôn là lời nhắc nhở của Đức Giêsu trên hành tŕnh loan báo Tin Mừng. Lời nhắc nhở ấy quy hướng đời sống các tín hữu về Vương Quốc của Thiên Chúa. Sự tỉnh thức, cảnh tỉnh thường xuyên theo Tin Mừng phải như người đầy tớ trung tín tỉnh thức chờ đợi chủ đi ăn cưới về, và nhất là thái độ tỉnh thức trong Tin Mừng hôm nay được ví như mười cô trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể. Ông chủ hay chàng rể là nhân vật chính sẽ xuất hiện vào ngày người ta không ngờ, vào giờ người ta không biết. Thiên Chúa cũng sẽ ngự đến trong cuộc đời mỗi người một cách bất ngờ như vậy, v́ thế thái độ tỉnh thức là cần thiết để chờ đón Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, thân phận con người dù sớm hay muộn chúng con cũng phải đối diện với ngày được diện kiến Thánh Nhan, ngày đó không được báo trước và ngày ấy đến cũng rất bất ngờ. Khoảnh khắc ấy trong suy nghĩ của chúng con tưởng chừng như rất đáng sợ, nỗi sợ hăi xâm chiếm chúng con khi nghĩ đến điều ấy. Chính trong nỗi sợ hăi ấy h́nh ảnh Thiên Chúa đă bị bóp méo, từ một Thiên Chúa của ḷng thương xót, của sự khoan hồng, nhân hậu bị thay thế bởi h́nh ảnh Thiên Chúa của sự đoán phạt, của huỷ diệt, chỉ chực chờ giáng xuống loài người những tai hoạ khổ đau.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con nhận thấy rằng lời nhắc nhở thức tỉnh không phải là tiếng kêu của tử thần đang kề sẵn lưỡi hái, nhưng hơn bao giờ hết thanh âm của lời thức tỉnh là lời mời gọi đầy yêu thương và khẩn thiết của Thiên Chúa dành cho chúng con. Xin giúp chúng con hiểu rằng lời mời gọi thức tỉnh ấy không nhằm đẩy chúng con vào sự sợ hăi khôn cùng, nhưng mang lại một niềm hy vọng mới, khai mở cho chúng con thực sự thấy được kế hoạch yêu thương Chúa đang thực hiện trên cuộc sống chúng con khi chúng con thực sự hoán cải để cho Chúa biến đổi.

Những cô trinh nữ trong Tin Mừng cũng đă ngủ vùi trong sự chờ đợi mỏi ṃn vị Lang Quân đến muộn. Thế nhưng chính trong trạng thái ngủ mê ấy, Lời Chúa đă phân định được cái khôn và cái dại của các trinh nữ. Cái khôn của các trinh nữ khôn ngoan không phải v́ các cô không ngủ nhưng là thái độ biết chuẩn bị hành trang cho chuyến hành tŕnh đi đón chàng rể của ḿnh với đèn và dầu đổ đầy b́nh.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, trong hành tŕnh cuộc sống mưu sinh, chúng con đă không ngừng nỗ lực để thay đổi cuộc sống. Những nỗ lực ấy thật đáng quư và trân trọng v́ Thiên Chúa luôn chúc phúc cho những công việc góp phần xây dựng cuộc sống con người. Thế nhưng, chúng con lại thường mang những nỗ lực cá nhân ấy gắn kết với đời sống tâm linh khi chúng con tự hỏi : “Tôi sẽ làm ǵ để có được hạnh phúc Nước Trời ?”. Một cách nào đó, chúng con biến những giá trị thiêng liêng thành món hàng có thể mua bán hay đặt điều kiện để trao đổi bằng vật chất.

Lạy Chúa Giêsu, hằng ngày Lời Chúa luôn mời gọi chúng con tỉnh thức để biết hối cải, sẵn sàng để biết biến đổi thành con người mới, con người của Phúc Âm, thế nhưng chúng con không những không thức tỉnh mà c̣n tự ru ngủ chính ḿnh, tạo cho ḿnh một lương tâm yên ổn bằng những nghĩa vụ phải thực hiện trong đạo mà loại bỏ điều quan trọng nhất, điều làm nên giá trị của việc đạo đức đó là ḷng mến nhiệt thành.

Lạy Chúa, xin đổ đầy b́nh dầu đức tin của chúng con để ngọn lửa t́nh mến bùng lên xua tan bóng đêm mê lầm đang ru ngủ con người và tâm hồn chúng con. Xin Lời Chúa trở nên tiếng chuông luôn vang vọng để tâm hồn chúng con luôn tỉnh thức và sẵn sàng đón Chúa trong niềm hy vọng và hân hoan như các trinh nữ chờ đón Tân Lang. Amen.


Phêrô Mai Viết Độ op

Hăy tỉnh thức và chờ đợi
(Mt 25, 1-13)

Một cách thế, Chúa Giêsu thường dùng để giảng dạy dân chúng là dùng các dụ ngôn. Những h́nh ảnh rất đỗi quen thuộc và gần gũi với họ để nói về nước trời hoặc thời cánh chung. Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dùng h́nh ảnh các trinh nữ sẵn sàng đón rước Tân lang, để nói với chúng ta đang hiện diện nơi trần thế cũng là thời điểm sẵn sàng để đón Chúa, và ngày ấy không ai biết ngoài Thiên Chúa. V́ thế: “Anh em cũng vậy, hăy sẵn sàng, v́ chính giờ phút anh em không ngờ, th́ Con Người sẽ đến.” (Lc 12, 40)

Khi mặc lấy thân phận con người, Chúa Giêsu đă thấy rơ những yếu đuối, bất toàn của nhân thế. V́ vậy Chúa đă có những lời khuyên nhủ, dạy dỗ, hầu mong con người được nên trọn lành. Hôm nay Chúa Giêsu đă dùng dụ ngôn mười trinh nữ để cảnh giác con người: “vậy anh em hăy canh thức, v́ anh em không biết ngày nào, giờ nào”, (Mt 25, 13). Chấp nhận làm người là chấp nhận bản t́nh yếu đuối, bất toàn, chưa hoàn thiện nghĩa là c̣n nhiều thiếu xót. Sống trên đời, con người phải chiến đấu không những mưu mô của ma quỉ, cám dỗ của thế gian mà c̣n cả với chính bản thân ḿnh. Không v́ thế mà ta nản ḷng, buông xuôi, chính Chúa Giêsu đă đi qua con đường ấy và Ngài đă chiến thắng khải hoàn. Vậy bước theo chân Chúa chúng ta c̣n sợ hăi chi.

Chính Chúa Giêsu đă khuyên bảo chúng ta hăy sẵn sàng để đón chờ Ngài trở lại. Chúa Giêsu có ư nhắc nhở ta sửa soạn ngày “con Người sẽ đến”. Chúa nhấn mạnh đến tính cách bất ngờ, Chúa sẽ đến vào lúc chúng ta đang làm việc này, việc nọ, ở ngoài đồng hoặc ở trong nhà, đang làm hay ở bất cứ một nơi nào khác. Cái chết th́nh ĺnh của những người chung quanh chúng ta là một bằng chứng. Ngài đến với mỗi người và với tất cả mọi người, nhưng Chúa chỉ ban ân phúc vinh quang cho những ai tỉnh thức và tin tưởng nơi Ngài. “Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, th́ một người được đem đi, một người bị bỏ lại” (Mt 24, 40). Thật vậy, nếu không biết trước ngay giờ Chúa đến th́ c̣n ǵ hơn là chúng ta hăy tỉnh thức, hăy sẵn sàng trong mỗi phút giây của cuộc sống.

Hăy tỉnh thức đó là lời mời gọi của Chúa Giêsu qua mọi thời, mọi hoàn cảnh. Tỉnh thức là thái độ luôn giữ tâm hồn trong sạch, biết sống như Đức Kitô đă sống, biết siêng năng lănh nhận các bí tích, nhất là bí tích Thánh Thể và bí tích giao hoà. Trên hết, luôn y thức được mục đích đời ḿnh là sống xứng với phẩm giá cao cả của ḿnh là h́nh ảnh, và con cái Thiên Chúa. Nhờ đó chúng ta mới có thể luôn sẵn sàng và ra đi để đón nhận hạnh phúc vĩnh cửu.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chia sẻ cơm áo cho những người kém may mắn; nghèo đói, bệnh tật, đó mới là điều Chúa muốn chúng con thực hiện. Qua đó chúng con mới thể hiện được t́nh lên đới, sự hiệp nhất trong t́nh bác ái. Hiệp nhất là chúng con biết góp phần nhỏ bé của ḿnh để xây dựng một gia đ́nh nhân loại, biết yêu thương. Đó mới là tỉnh thức và chờ đợi Chúa đến.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài hăy đến sửa lại trong ngoài chúng con, để chúng con xứng đáng đón mừng ngày Chúa đến với mỗi người chúng con. Và xin giữ hồn chúng con luôn tỉnh thức để chúng con nhận biết Chúa đang đến và ở với chúng con, qua những dấu chỉ của cuộc đời này. Amen