| |
Lễ Chúa Thánh
Thần Hiện Xuống
Cv 2,1-11 / 1Cr 12,3b-7.12-13 / Ga 20,19-23
An Phong op : Thánh
Thần, Hồng Ân Và T́nh Yêu Thiên Chúa
G. Nguyễn Cao Luật,
op : Như Cá Sống Trong Nước
Fr. Jude Siciliano,
op . : Ngày khai sinh Hội Thánh
Giacôbê Phạm Văn
Phượng op : Tác động của Chúa Thánh Thần
Giuse Hà Đ́nh Tuấn
op : Hăy Nhận Lấy Thánh Thần
Fr. Jude Siciliano,
op : Luôn Đón Nhận Thánh Linh Trong Cuộc Sống
Đỗ Lực op : Truyền Thông Và Lửa
An Phong op
Thánh
Thần, Hồng Ân Và T́nh Yêu Thiên Chúa
Ga 20,19-23
Chuẩn bị mừng năm Toàn xá 2000, Hội thánh
dành một năm tôn vinh Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba trong cũng một Thiên Chúa.
Ấy thế nhưng nhiều người trong chúng ta cảm thấy ít thoải mái khi nói về
Thánh Thần. Người huyền nhiệm quá ! Biết tŕnh bày Người như thế nào đây
!
* Cơn lốc h́nh ảnh : Thần Khí khó nắm bắt,
bởi v́ Người linh lợi và sống động. Đàng khác, danh của Người là hơi thở,
gió. Ai có thể giữ được hơi thở hay nắm được gió trong ḷng bàn tay. Đức
Giêsu từng nói với ông Nicôđêmô : "Gió muốn thổi đâu th́ thổi, ông nghe
tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần
Khí mà sinh ra th́ cũng vậy" (Ga 3,8). Chính v́ thế, khó có thể thành
h́nh một ư tưởng về Người, khó đóng khung Người vào những khái niệm.
Trăm lần như một, Người vuột rất nhanh ra khỏi cái khung khái niệm,
chuyển sang một h́nh thái khác, ví như những áng mây trên trời được
những làn gió thổi trôi đi. Thần Khí ghê tởm sự bất động. Thế nên chỉ
c̣n có những h́nh ảnh để diễn tả Người thôi. Bởi v́ h́nh ảnh th́ uyển
chuyển và linh động.
* Gió mạnh mẽ nhưng không thể giữ lại
được : Người nào muốn biết Thần Khí là Đấng nào và Người hành động ra
sao, th́ phải để ư nhận xét gió. Gió thổi, đưa mây đi tứ phương. Gió
thổi, tung bụi đường. Gió thổi, tung những hạt bông nhỏ xíu và đưa đến
những mảnh đất xa. Gió đó, nhưng nào ai thấy. Gió là người khách không
được mời. Ta chỉ biết là gió đă đến thăm, bởi v́ gió lay động, và lắm
khi mở toang những cánh cửa. Gió làm cho hoa lá trong vườn rung rinh lay
động và đôi khi gió làm cho cả cây đa cổ thụ bật tung gốc rễ.
Ấy, Thần Khí cũng như vậy : Người mạnh
mẽ, không thể cầm giữ được và huyền diệu như gió. Người ở đây, Người ở
kia, nhưng Người lại đi xa ngay tức th́. Bao giờ cũng thật nhanh, thật
nhanh. Lạnh buốt như kim châm, nhưng cũng lại nóng sốt như có đem theo
lửa. Người chắp cánh cho tất cả để bay bổng, nhẹ tênh. Nhưng Người cũng
có thể làm cho tắc nghẽn, chẳng có ǵ có thể ngăn trở được.
* Huyền diệu mà lại lặng lẽ kiên tŕ như
ḍng suối : Thần Khí lại tựa như ḍng suối. C̣n ǵ huyền diệu hơn, trung
thành với vị trí của ḿnh hơn là ḍng suối. Hiếm khi ta biết ḍng suối
phát nguyên từ đâu. Nó có đó, ngay tức khắc, vọt lên từ giữa hai tảng đá
to, hoặc từ dưới một đám rêu phong. Nhưng ta lại cứ thích ngồi lại bên
ḍng suối và lắng nghe ḍng suối. Bởi lẽ ḍng suối nào cũng có những
tiếng róc rách dễ thương và quyến rũ. Người thời cổ từng cho rằng các cô
tiên nữ sống và nhảy múa bên những ḍng suối. Họ gọi là suối tiên.
* Nóng cháy và linh lợi như lửa : Thần
Khí lại giống như lửa. Người ta bảo "người kia nói có lửa"... để nói đến
sức sống nơi người nói lan tràn qua ngôn ngữ. Thần Khí cũng có nhiều
điểm chung với lửa. Lửa lôi cuốn mănh liệt. Ai đă từng tham dự những
buổi lửa trại hoặc đă từng ngồi chung quanh ḷ sưởi, hẳn từng thấy ở đó
người ta không nh́n nhau, mà nh́n những ngọn lửa bập bùng hay tí tách.
Lửa qui tụ. Tự nhiên người ta ngồi quây quần chung quanh bếp lửa, mà ít
cần phải mời mọc hay nhắc nhở. Thần Khí cũng như thế, Thần Khí sưởi ấm,
Thần Khí lôi cuốn, Thần Khí qui tụ con người lại.
* Dễ thương như chú chim câu : Đây lại là
một h́nh ảnh nữa. Chúng ta thường nh́n thấy trong các thánh đường : trên
tháp nhà thờ chú chim câu như thể muốn tung cánh bay tít lên không
trung, ở bục giảng... chim câu là h́nh ảnh huy hoàng của Thần Khí không
phải v́ nó biết bay, nhưng v́ nét duyên dáng của nó khi bay. Chim câu
bay hay không bay, lúc nào nó cũng đẹp. Và chim câu không bay hung bạo
như chim én. Chim câu không hạ cánh bất chợt như diều hâu. Chim câu
chẳng nhảy nhót như chim sẻ. Chim câu có một kiểu riêng của chim câu.
* Dầu chữa lành và tỏa hương thơm phức :
Thần Khí c̣n ví tựa dầu thơm và dầu xức chữa lành vết thương. Không ǵ
làm cho con người chán bằng đau khổ. Không ǵ làm cho con người mạnh
bằng lời an ủi và sức chữa lành. Người ta trở nên một con người khác hẳn
: vui tính - "có tinh thần tích cực" - và mọi thứ đều b́nh yên, không
c̣n xáo trộn. Thế nên, thời kỳ dưỡng bệnh nào cũng là thời kỳ ân phúc:
ta cảm thấy sức sống như đang trở về.
Lạy Chúa Thánh Thần,
Xin đổ tràn hồng ân, t́nh yêu và sự khôn
ngoan của Thiên Chúa trên đời sống chúng con. Xin Ngài đốt nóng ngọn lửa
mến Chúa yêu người nơi chúng con. Xin Ngài xua tan bóng tối mây mù của
ḷng ích kỷ, gian tham, hận thù, ghen ghét nơi tâm hồn chúng con. Xin
dọi ánh sáng Thiên Chúa trên bước đường chúng con đi.
G. Nguyễn Cao Luật,O.P
NHƯ CON CÁ SỐNG TRONG NƯỚC
Ga 15,26 - 16,15
Biến cố làm đảo lộn
Vẫn biết rằng tŕnh thuật về Hiện Xuống
không chỉ thuật lại thời khởi đầu của Hội Thánh, mà c̣n kết thúc sách
Tin Mừng, trong đó tất cả chân lư về Hội Thánh được bày tỏ. Thế nhưng,
cả bốn sách Tin Mừng đều không thuật lại sự kiện này, mà chỉ có sách
Công vụ. Tại sao thế ?
Thật ra, không phải là các tác giả sách
Tin Mừng không ư thức tầm quan trọng của biến cố này, nhưng các ông thấy
không cần phải nhắc lại một sự thật xét như là một thực tại đă được
khẳng định trong suốt bộ Tin Mừng. Sách Công vụ chỉ là kể lại biến cố
quan trọng này theo một h́nh thức quen thuộc trong truyền thống Do-thái.
Đối với người Do-thái, lễ Hiện Xuống -
theo truyền thống là lễ Ngũ Tuần - là kỷ niệm nhắc lại hồng ân họ đă
lănh nhận, tức lề luật. Chính lề luật do Thiên Chúa ban đă biến một đám
đông nô lệ thành một dân liên đới với nhau, bởi v́ tất cả đều hướng đến
một mục đích và quyết định cùng đi với nhau trên một con đường. Từ xa
xưa, một số bản văn Do-thái không phải Thánh Kinh đă sử dụng h́nh ảnh về
lửa, gió, tiếng động, để mô tả tính cách đảo lộn của biến cố tại núi
Xi-nai. Thánh Lu-ca cũng mượn lại những h́nh ảnh này để thuật lại sự
kiện Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các Tông Đồ.
Tuy vậy, các tác giả sách Tin Mừng cảm
thấy không cần phải sử dụng một h́nh thức đặc biệt để diễn tả sự đổi mới
từ nền tảng mà các ông đă không ngừng thuật lại trong suốt bản Tin Mừng.
Thánh Gio-an tóm tắt điều cốt yếu này
trong một vài ḍng ngắn ngủi : các Tông Đồ, và sau các ông, các tín hữu,
tất cả đều tham dự vào sự sống, vào sự b́nh an do Đức Giê-su đem lại.
Được Thần Khí Thiên Chúa thấm nhập, họ ra đi khắp thế giới, sống và thể
hiện ơn tha thứ và t́nh thương xót của Thiên Chúa. Sứ mệnh của họ được
thu tóm trong một mệnh lệnh đơn giản : ra đi loan báo Tin Mừng hoà giải
và ơn tha thứ. Nhờ vậy, nhân loại được tái lập và tái sinh.
Đó chính là lễ Hiện Xuống - từ nay trở đi
được bày tỏ cho toàn thế giới. Ngọn lửa và ngọn gió thần linh có mặt ở
đó, với những ai biết nh́n và biết nghe.
Lời th́ thầm của Thiên Chúa
Con cá có ư thức được nó đang sống trong
nước không nhỉ ? Điều này không rơ ! Nhưng chắc chắn rằng thật là khó để
ư thức được ḿnh đang sống mầu nhiệm của lễ Hiện Xuống. Nếu có ai đó đề
nghị với bạn : hăy nhắm mắt lại và suy nghĩ trong hai giây thôi về câu
hỏi : "Mầu nhiệm Hiện Xuống là ǵ ?" Bạn sẽ trả lời như thế nào ?
Có thể bạn sẽ nghĩ đến khung cảnh của ngày lễ, như sách Công vụ Tông Đồ
thuật lại : vào một ngày cuối tuần, 50 ngày sau lễ Vượt Qua ; những h́nh
lưỡi lửa xuất hiện trên đầu các Tông Đồ; ông Phê-rô đọc một bài diễn văn
và mọi người đều hiểu điều ông nói ...
Lễ Hiện Xuống, đó là điều bạn vừa nghĩ.
Thế nhưng lễ Hiện Xuống c̣n có một điều ǵ đó quan trọng hơn, để trở
thành lễ trọng tương tự như lễ Giáng Sinh và Phục Sinh. Đó là hồng ân
Thánh Thần.
Không có lễ Hiện Xuống, Phục Sinh sẽ
không đạt được ư nghĩa trọn vẹn ; hay nói cách khác, người ta không hiểu
được Phục Sinh là ǵ : các phụ nữ đến ngôi mộ trống và sợ hăi.
Không có lễ Hiện Xuống, các Ki-tô hữu măi
măi vẫn là những người lư thuyết : họ cố gắng t́m ra một thứ quy luật
sống xuyên qua những tài liệu không đầy đủ về Đức Ki-tô.
Không có lễ Hiện Xuống, Ki-tô giáo chỉ là
một thứ ư thức hệ mà mỗi người thừa hưởng không thể đồng ư với nhau :
mỗi người đều tự nhận ḿnh đang nắm giữ chân lư và chỉ "phần"
ḿnh mới đúng.
Như vậy, từ ngữ phục sinh quá ngắn ngủi.
Nếu người Ki-tô hữu chỉ tin rằng Đức Kitô Phục Sinh, th́ có thể nói,
chừng đó chưa đủ để tin Đức Kitô đă Phục Sinh. Và nếu chỉ tin Đức Kitô
là Con TC, hay hơn một chút, như kinh Tin Kính : "Người lên trời, ngự
bên hữu Chúa Cha ...", th́ cũng vẫn kể là chưa đủ để gọi là tin vào
cuộc Phục Sinh của Đức Ki-tô.
Do đó, người Ki-tô hữu c̣n phải tin rằng,
Đức Ki-tô Phục Sinh là cho mỗi người. Hôm nay, lúc này, Người vẫn đang
sống và yêu thương mỗi người.
Những câu chuyện t́nh vẫn luôn khó diễn
tả. Thánh Lu-ca đă sử dụng thời điểm 50 ngày sau lễ Vượt Qua để tŕnh
bày điều này. C̣n thánh Gio-an lại muốn diễn tả ngay sau biến cố Phục
Sinh. Cũng có thể tác giả Tin Mừng thứ tư đă muốn nói đến điều này khi
thuật lại sự kiện Đức Giê-su bị đâm thủng cạnh sườn : máu và nước là
bằng chứng cụ thể về mối liên hệ giữa Đức Giê-su và mỗi người.
Tóm lại, lễ Hiện Xuống tựa như một lời
th́ thầm của Thiên Chúa vào trong cuộc sống của mỗi người, nhất là những
người đau khổ, những kẻ bị bỏ rơi. Lễ Hiện Xuống cũng giống như t́nh
yêu, như sự sống, và khó mà diễn tả. Nhờ mầu nhiệm này, mỗi người sống,
tựa như con cá sống trong nước ...
Chúng ta có Chúa Thánh Thần
Chúng ta là những người được xức dầu,
được Thiên Chúa đóng ấn,
chúng ta có Chúa Thánh Thần.
Người lấp đầy những vực sâu thăm thẳm
của cuộc đời chúng ta.
Người là sự sống trong chúng ta,
giúp chúng ta vượt qua cái chết.
Người là nguồn hạnh phúc bất tận,
làm ngưng mọi ḍng lệ,
cho dù nó vẫn đang tràn ngập cuộc sống
chúng ta.
Người là Thiên Chúa sống trong ta,
là sự thánh thiện của tâm hổn,
là niềm vui thầm kín,
là sức mạnh diệu kỳ,
ngay cả khi tâm trí và sức lực của chúng
ta đă cạn kiệt.
Người ở trong chúng ta, nâng đỡ ḷng tin
của chúng ta,
giúp chúng ta hiểu biết về Đức Giê-su.
Người là nguồn hy vọng vực ta chỗi dậy
khi ta quỵ ngă,
Người là t́nh yêu luôn ấp ủ ta và giúp ta
biết yêu thương.
Người biến chúng ta thành những người
quảng đại và vui vẻ,
mặc dù trái tim chúng ta vẫn khô cứng và
muộn phiền.
Người là tuổi trẻ măi măi không tàn phai,
cho dù tuổi già vẫn đang đè nặng
trên thời đại và tâm hồn chúng ta.
Người là nụ cười có sức phá vỡ mọi nỗi
buồn,
Người là niềm tin tưởng làm cho ta luôn
sống động,
là tự do và hạnh phúc
nâng đỡ tâm hồn chúng ta.
Nhờ Thánh Thần,
chúng ta trở thành những con người
hơn là chúng ta tưởng và mong ước.
theo Karl Rahner
Fr.Jude Siciliano,OP.
Ngày khai sinh Hội Thánh
Ga 20,19-23
Thưa qúi vị. Tŕnh thuật lễ Hiện Xuống
của sách Tông đồ Công vụ tích chứa rất nhiều h́nh ảnh. Nó khơi dậy kư
ức về Kinh Thánh. Nó cũng liên kết chúng ta với nhiều biến cố khác nhau
của Thánh Kinh và của cuộc đời riêng mỗi tín hữu. Nói về nguồn gốc th́
lễ Năm Mươi là lễ nông nghiệp của người Do thái và được gọi là đại lễ
của các Tuần. Nó được cử hành năm mươi ngày hay 7 tuần sau lễ Vượt Qua.
Khởi thuỷ nó là lễ Tạ ơn sau mùa gặt, khi phát triển nó mới trở nên mốc
ghi nhớ và cử hành các công việc vĩ đại của Thiên Chúa trong lịch sử cứu
độ.
Chúng ta cũng cử hành mùa gặt của đức tin
và nhớ lại đức tin này đă nuôi dưỡng chúng ta thế nào trong những ngày
tháng khốn khó, bằng không chúng ta đă khô héo đi v́ gánh nặng tội lỗi.
Thế nên hôm nay chúng ta cử hành thánh lễ Tạ ơn là để có dịp chúng ta
nhớ lại những điều kỳ diệu Thiên Chúa đă làm cho chúng ta trong mầu
nhiệm Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta cử hành Hội Thánh chung quanh đây, trong
cộng đoàn này, bởi v́ chúng ta đă được kinh nghiệm những dấu chỉ lạ lùng
của Chúa Thánh Thần ở ngay giữa chúng ta.
Chúng ta được nên kiên cường nhờ những
phần tử dấn thân toàn thời gian hay bán thời gian trong công việc phục
vụ cộng đoàn. Không một ai có đủ mọi tài năng để phục vụ cộng đoàn hoặc
có đủ trí tuệ để thỏa măn mọi nhu cầu của thế giới chung quanh ḿnh.
Nhưng như một cộng đoàn chúng ta đă được chứng kiến ơn Chúa Thánh Thần
mưa đổ xuống trên tất cả các tín hữu tụ họp lại một chỗ, như các môn đệ
trong ngày lễ Ngũ Tuần hay như chúng ta trong thánh lễ hôm nay.
Có lẽ các môn đệ Chúa Giêsu tụ tập lại
vào ngày lễ Ngũ Tuần. Bởi v́ nó là ngày hành hương trọng thể thứ hai lên
Giêrusalem, sau khi Ngài chịu chết và sống lại. Bài đọc thứ nhất trích
từ chương 2 của sách Tông đồ Công vụ mô tả biểu hiện rất mạnh mẽ của
Chúa Thánh Thần. Nếu là một vở kịch, chúng ta có thể đặt tên là “Công
vụ của Thần Khí” và nhân vật chính đă nhập cuộc thật oai phong lẫm
liệt. Chúng ta luôn ghi khắc cảnh tượng ngọan mục này khi nghe Giáo hội
tiên khởi kể chuyện lại các biến cố tiếp theo. Và mặc dù các vai khác
vào kịch thế nào đi nữa,th́ chúng ta vẫn có ấn tượng sâu sắc về giây
phút khởi đầu. Chúa Thánh Linh đă đến trên họ.
Biến
cố này gợi lại trong tâm trí chúng ta về sự hiện diện của Thiên Chúa
trên núi Sinai. Sấm chớp và mây khói bao phủ cả qủa núi khi Chúa xuất
hiện. Như vậy th́ lễ Ngũ Tuần tượng trưng Thiên Chúa canh tân giao ước
của Ngài với nhân loại. Ơ núi Sinai dân Do thái xác nhận Thiên Chúa là
Chúa của ḿnh và họ trở nên tuyển dân của Ngài, th́ bây giờ biến cố Ngũ
Tuần toàn thể địa cầu được mời gọi kư kết giao ước với Thiên Chúa, nhờ
lời giảng dậy của các Tông đồ cho muôn dân đang tụ họp tại Giêrusalem
(người Pacthia, Media, Elam…) Tất cả đều được kêu mời trở thành dân
thánh của Ngài.
Xin lưu ư, những môn đệ đang dạn dĩ rao
giảng Đức Giêsu đây, chính lại là những người đă chạy trốn khi Ngài bị
bắt và bị giết chết. Chính nhóm họ đă sợ hăi, ẩn núp sau các cánh cửa đă
đóng kín v́ sợ quyền bính tôn giáo ! điều ǵ đă thay đổi họ ? Đó chính
là Chúa Thánh Thần, tức Thần Khí của Thiên Chúa ban cho họ nếp sống mới.
Nhóm môn đệ này đă tan tác, chẳng c̣n hy vọng trở thành một cộng đồng,
nói chi đến giáo hội. Vậy mà họ đă tụ họp lại với nhau thành lập một
dân mới của Thiên Chúa thay cho tuyển dân Israel. Chuyện qúa táo bạo và
liều lĩnh, xét theo hoàn cảnh lúc bấy giờ. Trên núi Sinai, Đức Chúa cũng
hiện ra với một nhóm cựu nô lệ Ai cập, đang sợ hăi và chạy trốn để khởi
sự tụ họp họ thành một dân riêng và kư kết giao ước với họ. Hai sự kiện
tương tự nhau.
Và đây c̣n một biểu tượng nữa của ngày lễ
Chúa Thánh Thần. Có khi nào qúi vị coi phim cao bồi tây phương ? Thường
th́ trong phim chiếu cảnh một đám cháy lớn trên đồng cỏ mênh mông, gió
thổi lửa lan rộng khi không thể kiểm soát được. Một đàn súc vật nhốn
nháo sợ hăi trước những lưỡi lửa cao ngút trời, mấy cậu cao bồi cố gắng
điều khiển đàn vật trong khi lửa vẫn cháy đùng đùng phía sau. Đó là h́nh
ảnh tôi liên tưởng tời trong thánh lễ hôm nay. Tôi không so sánh giáo
hội tiên khởi với đàn súc vật bất kham, mà là với đồng cỏ, nó bắt lửa và
rồi nhờ gió thổi, lan rộng khắp nơi. Giáo hội tiên khởi cũng bắt lửa
Chúa Thánh Linh, rồi nhờ ḷng nhiệt thành, lan rộng ra chung quanh, khỏi
căn pḥng họ đang họp và 5000 người bắt lửa cháy.
Sách Tông đồ Công vụ thuật lại tỉ mỉ, lửa
Thánh Linh cháy ra sao. Dân chúng Giêrusalem đă bị đốt cháy thế nào.
Trong thư thứ nhất gởi giáo đoàn Corintô, và nhiều nơi khác của công vụ,
ơn lưỡi lửa được gán cho Chúa Thánh Linh để ám chỉ sự chuẩn nhận xác
thực của Thiên Chúa. Thí dụ như khi Ong Phêrô giảng tại nhà Ong
Cornêliô, dân ngoại được Chúa Thánh Thần ngự xuống (Cv.10) Phêrô đă làm
phép rửa cho họ và họ được chấp nhận vào Hội Thánh. Cánh cửa ngăn đập đă
rộng mở và Hội Thánh tràn ngập dân ngoại như chúng ta thấy ngày nay.
Trong ngày lễ Ngũ Tuần, các Tông đồ rao
giảng danh thánh Đức Giêsu bằng tiếng mẹ đẻ của ḿnh, tức tiếng Aram,
nhưng ai nấy đều hiểu trong ngôn ngữ riêng của từng quốc gia, dân tộc họ
đang sống, không cần thông ngôn hoặc phiên dịch. Nghĩa là từ nay nội
dung Tin mừng không thể giới hạn vào ngôn ngữ ,phong tục nào. Hiểu được
trong ngôn ngữ của ḿnh, tức là Người nói, kẻ nghe đều là một, một quốc
tịch, một tiếng nói, không xa lạ, không phân chia. Thiên Chúa đă băi bỏ
mọi rào cản để chúng ta đến được với nhau như anh em, hiểu được nhau, và
trở nên một dân, một nước .
Xin trở lại biểu tượng hành động của Chúa
Thánh Linh : Lửa và gió thổi mạnh. Đây là những biểu hiện thần linh mạnh
mẽ và uy quyền, không dễ ǵ mà điều khiển được. Những ai được Chúa Thánh
Thần ngự trị, cũng có những đặc tính ấy, họ là khí cụ của Chúa Thánh
Thần. Chúng ta không làm cho họ yên lặng được, chúng ta không ép buộc họ
phải hành động theo khuôn phép thanh lịch của giáo hội hay xă hội được.
Họ chẳng để cho chúng ta yên ổn trong những nếp sống truyền thống cố
định của các tập tục cổ xưa.
Giống như các tông đồ, họ can đảm mạnh
dạn đứng trước các đám đông công bố những điều mà Thiên Chúa đă truyền
cho họ nói. Theo Kinh Thánh, Thiên Chúa phán bảo và hành động ở bất cứ
nơi đâu Ngài chọn. Không ai được phép quản lư Ngài, tuyệt đối không một
xă hội nào, tổ chức tôn giáo nào có quyền đ̣i hỏi Thiên Chúa về phe với
ḿnh. Thế nhưng cứ theo tŕnh thuật hôm nay, Thần Khí Chúa hiện xuống
nơi đâu người ta “tụ họp với nhau”. Cơ may có thần khí trở nên rơ ràng
nếu chúng ta họp nhau lại như trong thánh lễ hôm nay. Là môn đệ nhiệt
thành của Chúa Giêsu, chúng ta luôn luôn ước ao được phục vụ Ngài, nhưng
cũng luôn luôn cảm thấy ḿnh yếu đuối, đầy tính mê nết xấu, tâm thân
lung lạc, trí ḷng phân tán, nguội lạnh, ră rời, lóa mắt trước những cám
dỗ của thế gian. Nhưng mỗi chúa nhật lại họp nhau với đức tin đổi mới để
nghe Lời Chúa, cử hành thánh lễ và Thiên Chúa lại ban thần khí của Ngài
trên cộng đoàn giáo xứ.
Các biểu hiện, có lẽ không ngoạn mục như
trong sách Tông đồ Công vụ, nhưng chắc chắn là có, bởi đây cũng là một
phần của vở kịch “Công vụ của Thần khí”. Vai chính trong vở kịch đă nhập
cuộc, đă đốt lửa đức tin, đức cậy, đức mến của cộng đoàn này, đă khơi
dậy ngọn gió nhiệt thành để chúng ta mang đi chia sẻ với đồng bào c̣n
đang đứng ở” ngoài cửa” chờ đợi . Amen.
Giacôbê Phạm Văn Phượng op
Tác động của Chúa Thánh Thần
(Ga
20,19-23)
Trong bữa tiệc ly, Chúa Giê-su đă hứa với
các môn đệ : khi Ngài về cùng Chúa Cha, Ngài sẽ ban Chúa Thánh Thần
xuống. V́ thế, sau khi sống lại, vào chính buổi chiều ngày phục sinh,
Ngài đă hiện ra thổi hơi vào các môn đệ và tuyên bố : “Anh em hăy nhận
lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai th́ người ấy được tha; anh em cầm
giữ ai, th́ người ấy bị cầm giữ”. Như vậy, Chúa Giê-su đă ban Chúa Thánh
Thần và các môn đệ đă nhận được Chúa Thánh Thần ngay chiều ngày phục
sinh, nhưng không có một sự thay đổi nào nơi các môn đệ và cũng không có
một dấu lạ nào.
Năm mươi ngày sau, kể từ ngày Chúa Giê-su
sống lại, và mười ngày, kể từ khi Chúa lên trời, ơn phúc và quyền hành
đó được kiện toàn, được bổ túc, hay đùng hơn, được triển nở hoàn toàn
đầy đủ, bằng việc Chúa Thánh Thần hiện xuống, với những dấu hiệu bề
ngoài và những sự thay đồi rơ ràng nơi các tông đồ, những dấu hiệu bề
ngoài đó là gió và lưỡi lửa. Thực vậy, Chúa Thánh Thần đă đến như một
ngọn gió lớn ùa vào trong căn pḥng các môn đệ đang cầu nguyện. Cơn gió
tượng trưng cho sức sống, khi nhẹ nhàng, khi mănh liệt, được truyền vào
trong ḷng các tông đồ. Cụ thể hơn nữa, Chúa Thánh Thần đă đến dưới h́nh
lưỡi lửa : lửa để chỉ sự hăng say, lưỡi để nói. Đó là dấu hiệu rơ ràng
các tông đồ đă lănh nhận Chúa Thánh Thần, và các ông sẽ hăng say dùng
miệng lưỡi để rao giảng Tin Mừng.
C̣n những thay đổi bề ngoài, chúng ta
thấy các tông đồ đă thay đổi hoàn toàn, từ một Phê-rô yếu đuối và nhát
sợ khi xưa trở thành một Phê-rô chứng nhân sáng suốt và can đảm, đến nỗi
những người đă biết Phê-rô khi trước không c̣n nhận ra ông nữa, Tất cả
các tông đồ khác cũng vậy, từ những người nhát sợ, yếu đuối, chậm hiểu,
hám danh, tham lợi, trở thành những người mạnh mẽ, can đảm, hiểu biết,
coi thường danh lợi và sẵn sàng làm chứng cho Chúa. Đó là công việc của
Chúa Thánh Thần.
Từ đó cho đến nay, Chúa Thánh Thần vẫn
tiếp tục tác động như thế trong cả Giáo hội và nơi mỗi người chúng ta,
ơn Chúa Thánh Thần hoạt động trong chúng ta, sẽ đổi mới tâm hồn và cuộc
sống chúng ta, sẽ hướng dẫn chúng ta biết làm thế nào cho phù hợp với
Tin Mừng nhất.
Ngày lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống hôm
nay, chúng ta không được hân hạnh thấy các dấu lạ như các tông đồ xưa
kia : không thấy gió thổi, không thấy lưỡi lửa, và cũng không có ai nói
tiếng lạ... Nhưng thực sự Chúa Thánh Thần vẫn xuống trên Giáo hội, vẫn
hoạt động mănh liệt trong Giáo hội và trong cuộc sống mỗi người chúng
ta. Thực vậy, đọc sách Công Vụ Tông Đồ cũng như các thư của thánh
Phao-lô, chúng ta thấy trong buổi đầu của Giáo hội, các tín hữu được
những ơn rất lạ lùng của Chúa Thánh Thần, như nói các thứ tiếng, nói
tiên tri, chữa lành bệnh tật, can đảm xưng ḿnh là Ki-tô hữu, sống yêu
thương đùm bọc lẫn nhau, không sợ gian khổ, sẵn sàng chịu chết để làm
chứng cho Chúa. Ngày nay, một số ơn không c̣n thường xuyên nữa, có lẽ
một phần v́ tập quán đạo giáo ngày nay đă thay đổi, một phần v́ lúc đặt
nền móng của Giáo hội cần có những ơn ấy hơn bây giờ. Nhưng ngày nay,
hầu hết các ơn của Chúa Thánh Thần có vẻ “thông thường” hơn, đến nỗi
chúng ta gặp được khắp nơi.
Chẳng hạn, không một sức mạnh nào của
khoa học kỹ thuật, của quyền lực thế gian, làm mềm được trái tim con
người đă thành sắt đá, hay chuyển đổi ḷng dạ con người từ cơi âm u của
lạnh nhạt, ghen ghét, hận thù qua miền ánh sáng của t́nh nghĩa, của yêu
thương. Chỉ “quyền năng của Thánh Thần”, chỉ sức mạnh của ḷng tin bằng
hạt cải ngày hôm qua cũng như ngày hôm nay có thể đẩy một cha Côn-bê
bước lên mấy bước để t́nh nguyện chết thay cho một bạn tù c̣n trách
nhiệm với một vợ và bảy con. Hoặc là có thể đưa một bà cụ trên 80 tuổi
như mẹ Tê-rê-xa Can-cút-ta tiếp tục đi hết nước này đến nước khác để
phục vụ những con người khốn khổ.
Cũng vậy, chính sức mạnh của Thánh Thần
giúp cho ḷng chung thủy thầm kín của vợ chồng với nhau; giúp cho các bà
mẹ gia đ́nh chu toàn bổn phận trong âm thầm; tăng nghị lực, can đảm cho
người bạn trẻ chống lại các cám dỗ; giúp cho người tín hữu ham thích cầu
nguyện trong thinh lặng, kiên nhẫn trong lúc đau khổ và vui mừng v́ có
lương tâm ngay thẳng... Từ đó cho đến nay, Chúa Thánh Thần vẫn tiếp tục
tác động như thế trong cả Giáo hội và nơi mỗi người chúng ta. Tóm lại,
Chúa Thánh Thần luôn hướng dẫn chúng ta biết làm thế nào cho phù hợp với
Tin Mừng nhất. V́ thế, chúng ta hăy sống theo sự soi sáng và hướng dẫn
của Chúa Thánh Thần để mọi người thấy Chúa Thánh Thần hiện diện nơi
chúng ta và đang hoạt động qua chúng ta.
Giuse Hà Đ́nh Tuấn op
HĂY NHẬN LẤY THÁNH THẦN
(Ga 14,15-16.23b-26)
Kính thưa cộng đoàn,
Sau khi phục sinh, các môn đệ của Đức
Giêsu vẫn không thể nào hiểu hết và thấu cảm hết những lời dạy và những
hành động yêu thương mà Thầy đă làm cho các ông trong những năm ra đi
loan giảng Tin mừng B́nh an của Thiên Chúa. Một mặt các ông c̣n u mê và
khó tin ; Một mặt các ông c̣n quá sợ hăi những nhà lănh đạo Do Thái lúc
bấy giờ ; Mặt khác, nếu chỉ lấy sức phàm trần mà hiểu về Thiên Ư th́ e
rằng cũng không thể… Đứng trước nỗi ḷng ấy, Đức Giêsu Phục Sinh đă hứa
ban Thánh Thần đến và ở với các môn đệ để dạy dỗ, hướng dẫn, soi sáng và
thêm sức mạnh cho các ông sống xứng đáng với ơn gọi của ḿnh là môn đệ
Đức Giêsu.
Lễ Chúa Thánh Thần hôm nay có ư nghĩa rất
lớn đối với Mẹ Giáo hội, là ngày khai sinh Mẹ Hội thánh. Nh́n vào bản
thân ḿnh, mỗi người Kitô hữu chúng ta cũng đă nhận được ơn của Chúa
Thánh Thần ban xuống ngày chúng ta nhận lănh Bí tích Thêm Sức. Xin cho
mỗi người chúng ta, trong giờ chầu Thánh Thể này, được ơn ư thức sự hiện
diện của Chúa Thánh Thần trong cuộc đời của mỗi chúng ta, để cuộc đời
chúng ta được biến đổi và trở nên mạnh mẽ hơn trong việc giữ đạo, yêu
mến Chúa và yêu thương anh chị em của ḿnh.
"Hăy nhận lấy Thánh Thần" là lời ngỏ của
Chúa Phục sinh dành cho các tông đồ hèn nhát của ḿnh. Đó là Thần khí mà
Chúa Phục sinh luôn ấp ủ trong hành tŕnh loan giảng Tin Mừng Cứu Độ.
Hôm nay, Chúa Kitô Phục sinh thổi hơi Thần Khí cho các môn đệ và tất cả
những ai tin vào Ngài đều được mang lấy tâm tư, t́nh cảm, ước muốn, hy
vọng, chọn lựa, ứng xử như Ngài vậy. Muốn trở thành con người mới, mỗi
người phải đón nhận Thần khí của Chúa Phục Sinh thổi vào linh hồn ḿnh,
thổi vào con tim và thổi vào trong cuộc đời ḿnh. Mầu nhiệm tự hủy nơi
Chúa Kitô Giêsu là biến cố Thiên Chúa hủy ḿnh ra không để Chúa Thánh
Thần được tràn đầy và sống động nơi Đức Giêsu. Đức Kitô Giêsu đă chiến
thắng tử thần, thân thể bằng xương bằng thịt của Ngài hôm nay đă được
“Thần Khí Hoá”. Từ đây, Người sống hoàn toàn bởi Thần Khí, v́ chỉ Thần
Khí mới làm cho sống c̣n xác thịt th́ có ích ǵ (Ga 6,36).
Qua mầu nhiệm Phục Sinh, vị trí của Chúa
Thánh Thần trong giáo hội ngày càng nổi bật. Chúng ta thường tuyên xưng
trong kinh Tin Kính rằng ; Chúa Thánh Thần là Đấng ban sự sống. Ơn ban
sự sống này, chính Đức Giêsu là người trước tiên nhận được. Đức Kitô
Phục Sinh biết rằng không thể thiếu vắng vai tṛ của Chúa Thánh Thần,
chính v́ thế, việc Chúa Phục sinh làm đầu tiên sau khi về Trời, là gửi
Thánh Thần đến hướng dẫn, thánh hoá, dạy bảo và ở lại với các môn đệ yếu
đuối, nghi nan. Thánh Thần c̣n làm thay đổi hoàn toàn nơi những con
người quê mùa, dốt nát, và nhút nhát trước đó, nay biến thành những con
người thông thái, hiểu biết, mạnh dạn, can đảm và có khả năng thuyết
phục mọi người.
"B́nh an cho anh em ! Như Chúa Cha đă sai
Thầy, th́ Thầy cũng sai anh em... Anh em hăy nhận lấy Thánh Thần" (Ga
20, 21–22). Lời chúc b́nh an, lời sai đi, và việc lănh nhận Thánh Thần
đi chung với nhau. Như vậy, việc lănh nhận Thần khí Phục sinh là để thực
hiện sứ mạng mà Đức Giêsu ủy thác. Chúa Thánh Thần làm cho tâm hồn các
tông đồ b́nh an, giúp các ông có đủ can đảm để công khai làm chứng cho
Đức Giêsu. Làm chứng cho Đức Kitô Phục sinh là giới thiệu cho thế giới
một con người sống động. Loan báo Tin mừng Cứu độ là tiếp nối những hành
động yêu thương cụ thể của Đấng Cứu Thế cho anh chị em đồng loại bằng
một trái tim biết yêu thương và cuộc sống dấn thân phục vụ.
Mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống hôm
nay, điều mỗi người chúng ta mong ước không phải là những hiện tượng lạ
như gió thổi ào ào, lưỡi lửa trên đầu hay được nói những thứ tiếng lạ,
nhưng chúng ta mong chờ được biến đôi sâu xa và toàn diện trong tâm hồn.
Chúng ta được mời gọi hăy nhớ lại rằng ḿnh đă từng nhận lănh Thánh Thần
: một sứ mạng đă được trao ban khi chịu Phép Rửa để thánh hiến cho Thiên
Chúa, và trong Bí tích Thêm Sức, khi được đặt tay để trao ban Thánh
Thần. Sứ mạng ấy lâu nay như hạt giống c̣n đang nằm ẩn ch́m trong tâm
hồn và con người mỗi chúng ta, chờ ngày phát sinh, đơm hoa kết trái. Cần
phải nhớ lại và cầu xin cho ḿnh có được sức mạnh từ Chúa Thánh Thần, để
có thể mở tung cánh cửa tâm hồn ra với mọi người ; để can đảm làm chứng
cho sự thật, làm chứng cho Tin Mừng như các Tông đồ ngày xưa.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,
Sự b́nh an của niềm vui Phục sinh mà Ngài
ban tặng sẽ lấy đi tất cả những ǵ là giả tạo, gian dối đang ẩn sâu
trong từng phận người chúng con. Sự b́nh an của Chúa Thánh Thần đă thêm
sức cho các tông đồ năm xưa, cũng ban cho những người tin hôm nay ḷng
can đảm, dám vượt ra khỏi sự nhàm chán của thế tục, đưa vào cuộc chiến
đấu mới với con người mới, làm cho từng người chúng con can đảm hóa thân
vào đau khổ để biết trao ban b́nh an. Sự b́nh an đích thực chúng con
nhận được từ Thánh Thể Ngài mỗi ngày và giây phút này đây là sự tươi mát
và dịu êm của Thần khí Sự sống. Như vậy, ai đến với Thánh Thể Ngài đều
nhận được Chúa Thánh Thần mời đổi mới tâm hồn, chia sẻ b́nh an, trao
tặng t́nh yêu để nhân loại được sống và sống dồi dào.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,
Nhận được Chúa Thánh Thần mà Ngài ban
tặng, mỗi người Kitô hữu chúng con đều thấy ḿnh có bổn phận đi đến với
anh chị em để nói lời b́nh an, trao tặng t́nh thương và kiến tạo ḥa
b́nh đích thực. Mỗi ngày sống trôi qua, nhân loại c̣n đó biết bao người
đang đau khổ, đang cô đơn, đang ê chề trong cuộc sống và trong hành
tŕnh đức tin. Biết bao người đang phải đối diện với bệnh tật, sự băng
hoại, xem thường những giá trị đạo đức, coi nhẹ t́nh bác ái huynh đệ…
Xin ban cho chúng con Thánh Thần và b́nh an đích thực từ Thánh Thể Chúa,
để cuộc sống chúng con được b́nh an, gia đ́nh chúng con được yên vui,
cộng đoàn chúng con được hạnh phúc. Để trong mỗi biến cố, hoàn cảnh của
cuộc đời, chúng con đều lắng nghe được lời mời từ Chúa Phục Sinh “B́nh
an cho con, con hăy nhận lấy Chúa Thánh Thần”.
Fr. Jude Siciliano, op
Luôn Đón Nhận Thánh Linh Trong Cuộc Sống
Ga 20,19-23
Thưa quư vị,
Trước khi vào nội dung ngày lễ, chúng ta
nh́n lại lai lịch của tên gọi lễ Năm Mươi (pentecost). Lễ Năm mươi không
khởi đầu khi “lưỡi lửa” xuất hiện với tiếng động và gió mạnh, rồi tản ra
đậu trên các môn đệ Chúa Giêsu. Nó có nguồn gốc từ xa xưa trong truyền
thống Dothái. Nó là lễ Nông Nghiệp, cử hành 50 ngày sau lễ Vượt Qua, gọi
là lễ của các tuần hoặc lễ bánh không men. Người ta ăn mừng mùa gặt mới,
đồng thời nhớ lại biến cố Thiên Chúa ban hành lề luật qua Môsê trên núi
Sinai. Y nghĩa này nói lên tuyển dân là dân giao ước, Thiên Chúa đă chọn
và gọi giữa các dân tộc và trong thử thách sa mạc Sin.
Dĩ nhiên trên đây không phải là lịch sử
chi tiết của ngày lễ, nhưng để chúng ta có chút khái niệm về nguồn gốc
và ngộ ra nội dung súc tích của lễ này đối với tín hữu tiên khởi. Như
vậy lễ Năm Mươi có liên hệ trực tiếp với lễ Vượt Qua, kỷ niệm khổ nạn,
cái chết, phục sinh và lên trời của Chúa Giêsu. Nó cũng mừng mùa gặt
mới. Bởi lẽ các môn đệ tụ họp nhau ở gian pḥng trên lầu, nơi Chúa Giêsu
ăn bữa tiệc ly cùng các môn đệ, để lănh nhận “Thánh Thần”, nghĩa là mùa
gặt mà Chúa Giêsu đă gieo trồng bằng cuộc đời, khổ nạn, cái chết, phục
sinh và lên trời của Ngài. Chắc chắn mùa gặt này đầy nước mắt và đau
khổ. Xin để ư đến miêu tả của Luca trong công vụ: “Khi đến ngày lễ ngũ
tuần… Bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào
nhà… Và ai nấy đều được tràn đầy Thánh Thần, họ bắt đầu nói thứ tiếng
khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho…” Ngoài ra thánh sử c̣n cho
biết đám đông người mà các môn đệ lôi kéo đến nghe lời Thiên Chúa, là từ
“khắp các dân thiên hạ dưới gầm trời”. Nghe gọn gàng như “mùa gặt”
thiêng liêng do công nghiệp của Chúa Giêsu. Vậy th́ lễ Đức Chúa Thánh
Thần hiện xuống không mất đi nguồn gốc “Năm Mươi”, lễ mừng mùa gặt mới.
Cựu Ước nói đến tuyển dân lang thang trong sa mạc tụ tập lại ở chân núi
Sinai đón nhận lề luật và nghe Thiên Chúa giáo huấn qua Môsê. Các tiên
tri tiếp tục truyền thống đó: “Ngài sẽ thiết đăi họ trên núi này một bữa
tiệc, thịt th́ béo, rượu th́ ngon.” Hôm nay Luca cũng mô tả cảnh tương
tự; các người Dothái đạo đức từ khắp các nơi quy tụ về Gierusalem: Từ
Pacthia, Mêđia, Pontô, Elam… để nghe các tông đồ rao giảng và chứng kiến
các điềm thiêng dấu lạ.
Cộng đoàn Giáo Hội tiên khởi này, sau khi
nhận được ơn Chúa Thánh Thần th́ đă mở rộng ḷng đón tiếp các dân tộc:
“Chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ
công của Thiên Chúa.” Nhân loại đă xây tháp Babel để biểu lộ kiêu căng
và thờ ngẫu tượng của ḿnh, hậu quả là không hiểu nhau nữa, phải phân
tán khắp nơi, tiếng nói trở nên hỗn loạn. (St 11, 1-9). Vậy th́ Babel là
dấu hiệu của chia rẽ.
Hôm nay, Chúa Thánh Linh là dấu hiệu của
sự hợp nhất. Trật tự cũ đă qua đi và kỷ nguyên mới hợp nhất đă khởi đầu.
Thánh Thần là nguyên lư của hiệp nhất đó. Cho nên Luca nhiều lần nhắc
đến sự hiện diện thần khí trong Giáo Hội tiên khởi. Thí dụ, Đức Maria
rợp bóng Thánh Linh khi thụ thai Chúa Giêsu, Elizabeth, Dacaria, Simeon,
Anna đều được Thánh Thần thúc đẩy, họ đầy niềm vui mà dâng lời tạ ơn
Thiên Chúa. Thánh Thần luôn có mặt trong sứ vụ của Đức Giêsu. Sứ vụ khởi
sự bằng Thánh Thần ở bờ sông Giođan. Hôm nay các môn đệ cũng chịu phép
rửa trong Thánh Thần để bắt đầu công việc loan báo Tin Mừng cho thế
giới. Đúng vậy, Công Vụ khởi đầu bằng việc Chúa Thánh Thần hiện xuống
trên Hội Thánh non trẻ, chẳng mấy chốc sẽ “hành động” một cách rất tích
cực, nhờ Thánh Linh, mà loan truyền danh Đức Kitô cho đến tận cùng hành
tinh, bất chấp vất vả, khó khăn, bách hại và cái chết. Suy nghĩ đến đây
tôi lại thấy xót xa cho những nhà truyền giáo trong nhung lụa, tiện
nghi, biện minh rằng để “tiện lợi” cho việc tông đồ. Người ta quen đặt
tên cho Công vụ là Phúc Âm của Thánh Linh. Điều đó không hề sai, nếu
chúng ta nghiền ngẫm hoạt động của Ngài trong Hội Thánh tiên khởi. Luca
kể tiếp: Các môn đệ nói nhiều thứ tiếng mới lạ và mỗi thính giả đều nghe
và hiểu như tiếng mẹ đẻ. Dĩ nhiên các môn đệ không hề học tiếng nước
ngoài, họ chỉ nói bằng tiếng Aram mà thôi. Nhưng tại sao mọi người đều
hiểu được? Vậy th́ phải có một ngôn ngữ chung, tiếng nói đó chẳng chi
khác là chính Thánh Thần của t́nh yêu. Yêu thương là ngôn ngữ chung mà
mọi người đều hiểu được, bất kỳ là Dothái, Hylạp, Rôma, Tiểu Á, Ả
Rập…Công Vụ gọi là tiếng “mẹ đẻ”. Y nghĩa thật sâu sắc! Chúng ta ngày
nay rao giảng bằng ngôn ngữ ǵ? Có lẽ tiền bạc, chức quyền, khoái lạc,
hứa hẹn? Toàn là mị dân, thảo nào, chẳng ai hiểu được! Xin ăn năn và trở
về với “lưỡi lửa” của t́nh yêu. Lưỡi lửa của yêu mến, nhiệt thành, hy
sinh, khổ chế th́ muôn dân mới hiểu được. Nếu không, th́ họ vẫn nghe như
tiếng nước ngoài, không phải tiếng mẹ đẻ. Xin lưu ư một chút, nếu đọc
Công Vụ kỹ hơn người ta sẽ khám phá ra: Luca không kể nhiều về việc các
tín hữu tiên khởi làm chi, nhưng là về những người đă lănh nhận Thánh
Linh có thể làm ǵ bằng “lưỡi lửa”. Họ bắt đầu gặt, gặt bội thu mùa màng
Chúa Giêsu đă gieo trồng, với giá máu của ḿnh. Vậy th́ lễn Năm Mươi vẫn
chính xác là lễ “mùa gặt mới”. Chúng ta góp công thế nào vào mùa gặt
thiêng liêng này? Câu trả lời tuỳ mỗi người.
Trong khi thuật chuyện về các hoạt động
của Thiên Chúa cho nhân loại, Tin Mừng cũng nhấn mạnh khía cạnh quan
trọng “đợi chờ”. Sự thực, những linh hồn Kinh Thánh trung tín hằng luôn
biết đợi chờ. Họ “chờ đợi” hàng nhiều thế kỷ, từ lớp người này đế thế hệ
khác, đợi chờ không mệt mỏi như Simêon, Anna. Họ khao khát ngày Đấng
Thiên sai ngự đến. Bây giờ Giáo Hội vẫn sử dụng lời cầu xin của họ:
“Trời cao hăy đổ sương xuống, mây hỡi mau mưa Đấng Cứu Tinh!” Cảm động
biết bao trước tấm ḷng kiên nhẫn của các tổ phụ chúng ta trong đức tin!
Sau khi Chúa phục sinh và lên trời, các môn đệ lại được truyền lệnh chờ
đợi! Họ hy vọng Thiên Chúa sẽ làm tṛn lời hứa ban Thần Khí lấp đầy
khoảng trống do việc Chúa lên trời tạo ra. Ngày hôm nay là ngày ứng
nghiêm lời hứa đó. Và chúng ta nhận biết ư nghĩa của nó to lớn biết mấy
cho Hội Thánh, cho mỗi linh hồn từng thế hệ! Nhưng chúng ta vẫn c̣n chờ
đợi, khát khao Chúa trở lại trần gian lần thứ hai trong vinh quang. Tuần
trước chúng ta đă suy niệm về hy vọng này: Maranatha – Lạy Chúa Giêsu
xin ngự đến.
Nhưng chẳng t́m đâu trong Tin Mừng thấy
nói hăy gạt sang bên công việc và ngồi đấy đợi chờ: “Hỡi những người
Galilêa sao c̣n đứng đó, ngó lên trời làm chi!” chúng ta phải trở về với
thực tại của thế giới cụ thể hàng ngày. Người tín hữu không phải là kẻ
mộng du, sống trên mây, trên gió rồi lư thuyết xuông, hay hồ đồ tưởng
tượng. Chúa Kitô đă gởi Chúa Thánh Thần xuống và chúng ta đă lănh nhận.
Hăy bắt trước các tông đồ, ra đi khắp thế gian rao giảng Đấng phục sinh
cho muôn dân, dạy dỗ họ hy vọng lớn lao: thân xác dầu phải chết, cũng
sẽ sống lại. C̣n sứ vụ nào cao quư và chân thật hơn? Đấu tranh giai cấp,
thần học giải phóng, hiện sinh, tiến hoá, Freud, Jung, Karl không thể so
sánh bằng. Đốt cháy cả bản thân bằng lửa nhiệt thành truyền giáo vẫn
chẳng nhằm nḥ ǵ! Quư vị có cảm nhận như vậy chưa? An hưởng sung sướng,
tiện nghi không mang ích lợi cho sứ vụ Chúa trao trong thời gian “đợi
chờ” này. Chúng ta là một cộng đồng “chờ đợi” với các môn đệ tiên khởi
của Chúa Giêsu, hoặc xa hơn nữa với các tổ phụ Dothái trong đức tin chân
chính. Bằng bất cứ giá nào, chúng ta phải hợp lời với họ, than van cầu
xin: Trời cao hăy đổ sương xuống, mây hỡi mau mưa vị cứu tinh,
Maranatha, lạy Chúa Giêsu xin mau ngự đến.
V́ thế giới này chưa phải là thiên đàng
để vui hưởng khoái lạc. Một cái nh́n nhang chóng vào t́nh h́nh địa cầu
ắt sẽ hiểu rơ ràng như vậy: Nghèo khó, chiến tranh, chém giết, Iraq,
Dafur, Afghanistan, di dân khỏi quê hương, lánh nạn chính trị. Các
chuyên gia liên hiệp quốc tính toán đến nay là 15 triệu người. Có chuyên
gia nói 18 triệu. Chưa hết, chia rẽ giáo xứ, tu viện, đoàn thể, ly khai
khỏi Giáo Hội hoàn vũ vẫn là vấn đề nhức nhối triền miên của các môn đệ
Chúa Kitô. Đáng lư, những sự kiện này phải là nhắc nhớ sống động cho
chúng ta, chứ không phải nhởn nhơ với những Tivi, radio, thư giăn, dă
ngoại, đ́nh đám, kỷ niệm. Than ôi, người ta vô tâm quá với khắc khoải
“ut unum sint”(xin cho chúng nên một) của Chúa Cứu Thế. Chúng ta vẫn c̣n
là cộng đồng chờ đợi. Chúng ta than khóc và van xin cho các đau khổ của
thế giới chấm dứt, cho đổ vỡ của Giáo Hội được hàn gắn, cho gia đ́nh và
thiên nhiên khỏi bị phá hoại, cho ước mong của Chúa Giêsu mau trở thành
hiện thực.
Vậy lễ Hiện Xuống phải nên như biến cố
nhắc nhở môn đệ thực sự của Chúa Kitô: Thiên Chúa không hề bỏ rơi Hội
Thánh. Chúa Giêsu tuy không c̣n hiện diện hữu h́nh nữa, nhưng như Ngài
đă hứa không để tín hữu mồ côi, Ngài sẽ sai Thánh Linh xuống dạy dỗ, an
ủi, thánh hoá họ. Hôm nay, lời hứa đó đă được thực hiện và Giáo Hội đă
ra đời, một cuộc khai sinh đầy hứa hẹn. Các môn đệ quy tụ ở pḥng tiệc
ly đă trở nên một cộng đồng, có đầy đủ thân xác và linh hồn. Thân h́nh
này khởi sự một sức sống mới, thở hơi thở của Thần khí vĩnh cửu và toàn
năng. Dùng h́nh ảnh khác, nói năng bằng ngôn ngữ mới “lưỡi lửa”, ngơ hầu
hiệp nhất mọi sinh linh phân tán v́ hận thù, ghen ghét, bóc lột, áp bức,
độc tá, nghèo đói, kỳ thị… Liệu đúng là một dịch vụ vĩ đại chăng? Và
môn đệ Chúa phát ngôn bằng tiếng mới lạ chăng? Các dân trên toàn cơi đĩa
cầu nghe Tin Mừng và thấu hiểu chăng? V́ các môn đệ nói bằng tiếng “mẹ
đẻ” chứ không nói bằng thứ ngoại ngữ khó hiểu. “Ngoại ngữ” thuộc về dĩ
văng và là tiếng của ma quỷ lừa dối. Liệu chúng ta có đúng là nam châm
thu hút thiên hạ về với Chúa Kitô hay chỉ là kẻ làm tṛ?
Người ta rao giảng nhiều về hiệp nhất và
t́nh yêu, nhưng chỉ là mông lung tưởng tượng chứ thực chất không hiểu
chi về ư nghĩa của lưỡi lửa. Nó cụ thể, hữu h́nh và đốt cháy. Các môn đệ
tiên khởi đă cảm nghiệm đúng thực tại ấy, các kẻ theo Chúa ngày nay th́
sao? Nếu như họ được lưỡi lửa thiêu đốt thực th́ không c̣n như hiện
trạng, nguội lạnh và ươn lười. Thiên Chúa luôn sẵn sàng gửi Thánh Linh
của Ngài xuống, để giúp đỡ họ giao lưu thân thiện với Đức Kitô, bất chấp
những sự ác hiện tại: chiến tranh khốc liệt, nghèo đói cùng cực, khai
thác tài nguyên cạn kiệt, bạo lực không phân biệt.
Liệu quư vị có nghĩ rằng biến cố hiện
xuống mà Luca mô tả trong Công Vụ tông đồ đă chấm dứt? Chúa Thánh Linh
hiện xuống trên các môn đệ rồi rời bỏ họ ngay? Hay ở lại luôn? Đọc hết
Công Vụ không thấy Luca nói như vậy. Ngược lại, hoạt động của Phaolô,
Phêrô, Barnaba, Philipphê, Marcô, Luca và Giáo Hội tiên khởi cho thấy họ
ư thức rất rơ sự hiện diện của Thánh Linh trong đời sống Giáo Hội. Cho
nên, chúng ta phải thú nhận rằng, Thánh Linh c̣n đang ở với chúng ta. Và
các tín hữu vui mừng cử hành lễ Hiện Xuống là đúng lư và có cơ sở.
Cho nên đừng môi miệng suông, rao giảng
những điều ḿnh chẳng hiểu v́ chưa cảm nghiệm được Thánh Linh. Xin hăy
phá vỡ mọi ngăn cách cản trở con đường của Thánh Linh bằng những kiêu
căng, kỳ thị, phe phái, loại trừ mà bắt đầu hành động như các tín hữu
tiên khởi, mở rộng ḷng đón nhận tất cả dưới “lưỡi lửa” của t́nh yêu.
Không c̣n chia rẽ, phân tán, thất vọng, bất đồng ư kiến, thương yêu giả
hiệu, lừa dối trục lợi. Nhưng hiệp nhất trong mối dây t́nh yêu chân
thành. Bởi v́ hôm nay, chúng ta nhận được Thần Khí Đức Kitô để sống như
Ngài đă sống. Quyền năng của Ngài bây giờ là quyền năng của chúng ta.
Đúng vậy không thưa quư vị? Vậy th́ hôm nay, ngày mai, măi măi chúng ta
được phép cử hành trọng thể lễ Hiện Xuống và ước vọng hiệp nhất của Chúa
kitô đă nên trọn, mong lắm thay. Amen, Alleluia.
Đỗ Lực op
Truyền Thông Và Lửa
(Ga 20:19-23; Cv 2:1-11)
Giữa cảnh rừng khuya, ngọn lửa bập bùng.
Những h́nh ảnh huyền thoại lũ lượt kéo về vùng tâm tư hoang lạnh. Ḷng
người bừng lên nguồn hứng khởi vô biên. Hiện tại và quá khứ như quyện
vào nhau theo ánh lửa ngày càng dâng cao. Ngọn lửa đă làm bùng dậy mạch
sống con tim. Ngọn lửa nối liền ḷng người. Niềm vui trào lên trong ḷng
tuổi trẻ. Màn đêm như ngừng trôi. Tất cả bắt đầu một nhịp sống mới, dù
ngày đă tàn lụi ...
Sau cảnh biệt ly trên núi Olivê tiễn Thày
về trời là đêm trường thương nhớ trong ḷng các môn đệ. Niềm vui không
xóa nổi nỗi nhớ. Bỗng nhiên, ngọn lửa Thánh Linh thắp lên. Tất cả đă
thay đổi. Một thế giới mới bắt đầu.
SỨC MẠNH THẦN KHÍ
Thế giới mới bắt đầu ngay lúc Chúa Thánh
Thần Hiện xuống. Quang cảnh vô cùng ngoạn mục : “Khi đến ngày lễ Ngũ
Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, bỗng từ trời phát ra một tiếng
động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi
họ thấy xuất hiện những h́nh lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống
từng người một. Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu
nói các thứ tiếng khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho.” (Cv
2:1-4) Nhiều h́nh ảnh cho ta cảm tưởng ngọn lửa Thánh Linh chỉ đậu trên
đầu Mười Hai Tông đồ. Thực tế, mọi người hiện diện đều đón nhận ngọn lửa
Thánh Thần. Cả một biển lửa bùng lên.
Không phải vô t́nh Thánh Linh lấy h́nh
ngọn lửa để công bố một thế giới mới. Bất cứ vật ǵ chạm tới lửa đều
phải thay đổi. Thánh Linh muốn biến mọi tín hữu thành những ngọn lửa
thiêu đốt trần gian. Miệng lưỡi các tín hữu tiên khởi đă thành những
ngọn lửa biến đổi môi trường. Mọi người kinh ngạc không phải v́ tài
thông thạo ngoại ngữ lạ lùng của các tín hữu, nhưng v́ ngôn ngữ và văn
hóa của ḿnh vẫn được tôn trọng nguyên vẹn khi đón nhận đức tin. Mọi
khác biệt đều t́m được hiệp nhất trong Thần Khí.
Chính ngọn lửa Thánh Linh khiến tiếng nói
các tín hữu soi thấu tâm hồn và mở mắt cho các dân tộc nhận biết những
kỳ công của Thiên Chúa. Kỳ công của Thiên Chúa không phải là những công
việc bên ngoài, nhưng là chính sự hiệp nhất trong chân lư đức tin nơi
Chúa Kitô. Đó là công tŕnh của Thần Chân Lư. Chính Thần Chân Lư đă mở
mắt muôn dân nh́n ra sự thật về Thiên Chúa và con người. Từ đó, họ mới
thấy con đường trở về với Thiên Chúa t́nh yêu và chấp nhận nhau như anh
em.
Chính nhờ sự thật, Thần Khí thánh hóa và
làm cho cá nhân cũng như dân Chúa nên thánh. Chúa Thánh Linh đóng một
vai tṛ vô cùng quan trọng. Từ cuộc tạo dựng đến ngày thế mạt, Thánh
Linh luôn là quyền năng Thiên Chúa làm nên lịch sử. Thần Khí thay đổi
vạn vật. Thân xác tơi tả của Chúa chịu đóng đinh trở thành thân thể vinh
quang của Chúa Phục Sinh. Lời loài người “chuyên chở” lời Thiên Chúa.
Bánh trở thành Ḿnh Thánh Chúa Kitô. Giáo Hội thành điềm báo Nước Trời …
LỬA TRUYỀN THÔNG
Đức tin không hủy diệt, nhưng nâng cao
văn hóa dân tộc. Hơn nữa, đức tin tạo nên sự hiệp nhất trong đa dạng.
Thực thế, “Thiên Chúa muốn được tôn vinh và chúc tụng bằng mọi thứ ngôn
ngữ, mọi nền văn hóa. Như thế mới hiển thị rơ nét sự đa dạng đa năng
giữa các chi thể trong Thân Thể Chúa Kitô (1 Cr 12:12-13), cũng như được
hiển thị rơ nét công tŕnh của Chúa Giêsu và Thần Khí của Người là quy
tụ về một mối những con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi (Ga
11:52).” (1) Tất cả đều do ngọn lửa Thánh Linh tác động trực tiếp đến
công cuộc truyền thông của các tín hữu tiên khởi.
“Tự bản chất, truyền thông là truyền giáo.”
(2) Thực vậy, các dân tộc phải thú nhận: “Chúng ta đều nghe họ dùng
tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa.” (Cv
2:11) Các tín hữu tiên khởi là khuôn mẫu cho những ai đang làm truyền
thông hôm nay. Họ không có những phương tiện hiện đại, nhưng nắm rất
vững các nguyên tắc truyền thông như sau :
Nội dung
: những kỳ công của Thiên Chúa nơi cái chết và sự phục sinh của Đức
Giêsu Kitô. Chúa Kitô đă chết v́ loan báo Tin Mừng cứu độ. Người là nhà
truyền thông lư tưởng v́ chỉ biết làm chứng và truyền thông sự thật. Tất
cả cuộc đời Người là một kỳ công tuyệt vời của t́nh yêu Thiên Chúa. Các
tông đồ và các Kitô hữu đă t́m mọi dịp để loan báo cho muôn dân biết Đức
Giêsu là “con đường, sự thật và sự sống.” (Ga 14:6) Họ đă lấy máu đào để
minh chứng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống đến trần gian để cứu độ
nhân loại.
Phương tiện
: ngôn ngữ và văn hóa các dân tộc. Các tông đồ và tín hữu tiên khởi đă
xử dụng phương tiện truyền thông đơn giản nhất là ngôn ngữ của ḿnh.
Nhưng khi nghe họ giảng, các dân tộc “đều nghe các ông nói tiếng bản xứ
của ḿnh.” (Cv 2:6) Điều lạ lùng ấy chứng tỏ Thánh Linh muốn tách biệt
Giáo Hội khỏi Do thái giáo. Muốn theo Do thái giáo, người tân ṭng bắt
buộc phải từ bỏ ngôn ngữ và văn hóa của ḿnh. Ngược lại, Thánh Linh muốn
phá tung mọi biên giới để Giáo Hội nhập thể vào văn hóa của các dân tộc.
Bởi thế, ngay phương tiện truyền thông cũng đă cho thấy công giáo tính
của Giáo Hội.
Mục đích
: hiệp nhất muôn dân trong Đức Giêsu Kitô. Truyền thông cũng như truyền
giáo phải nêu cao mục đích hiệp nhất muôn dân như Chúa đă vạch ra. Đây
là sứ mệnh cao cả nhất Chúa đă trao phó cho Giáo Hội, nhất là cho những
nhà truyền thông. Tất cả những ǵ gây chia rẽ Giáo Hội đều nằm ngoài mục
đích này. Khi đă đánh mất mục đích, truyền thông c̣n có ư nghĩa và giá
trị ǵ không ? Sự khác biệt không làm cho chúng ta phải xa cách và đối
kháng nhau. Cần phải có một tinh thần cởi mở như Chúa Giêsu mới có đủ
sáng suốt và kiên nhẫn t́m ra con đường đối thoại để ḥa hợp và hiệp
nhất.
Đối tượng
: muôn dân. “Không c̣n chuyện phân biệt Do thái hay Hy lạp nô lệ hay tự
do, đàn ông hay đàn bà nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Kitô.”
(Gl 3:28) Không có ai bị gạt ra ngoài lề. Truyền thông Lời Chúa cho mọi
người, dù họ là ai, ở trong t́nh trạng hay tŕnh độ nào. Không có một
thứ Lời Chúa dành riêng cho một đấng bậc nào. Tất cả đều b́nh đẳng trong
việc đón nhận Lời Chúa. Toàn thể nhân loại phải là đối tượng của truyền
thông Công giáo.
Nguyên tắc
: phục vụ chân lư. Người truyền thông tiên khởi của Giáo Hội đă bước
theo Đức Kitô. Như Đức Kitô, họ cũng là con đường để mọi người đi qua
gặp gỡ Thiên Chúa và tha nhân. Họ là con đường dẫn mọi người đến sự sống
và sự thật là Đức Kitô. Tương tự Đức Kitô, họ được kêu gọi và có sứ mệnh
“làm chứng cho sự thật.” (Ga 18:37) Đây là nguyên tắc quan trọng nhất.
Giáo Hội luôn kêu gọi mọi giới truyền thông phục vụ chân lư. Các tin tức
sai lạc và một chiều đă làm cho thế giới hôm nay nhiều rối loạn và làm
con người mất hạnh phúc và tự do. Chỉ có chân lư mới giải thoát và đem
lại sư hiệp nhất cần thiết cho Giáo Hội và xă hội. Chỉ có chân lư mới
làm cho gia đ́nh hạnh phúc và mở ra một tương lai tươi sáng. Bởi thế,
nếu chỉ nhắm thỏa măn tham vọng hay trục lợi, truyền thông không c̣n
tuân thủ nguyên tắc tối cao và tối cần của ḿnh nữa. Bao cuộc chiến
tranh thiêu sống hàng triệu sinh linh cũng chỉ v́ những thông tin sai
lạc. Bao người đành phải sống kiếp trâu ngựa v́ sự thật bị bưng bít hay
xuyên tạc.
Động lực
: Thánh Linh. Trước khi muốn đốt sáng trần gian và biến đổi nhân loại,
người làm truyền thông phải có ngọn lửa Thánh Linh trong ḷng. “Thần
Khí nói trong tâm hồn mỗi tín hữu, nơi Người cư ngụ, bằng cách làm cho
họ nghe được ‘tiếng’ của Người. Đôi khi Người bảo họ tha thứ, phục vụ,
cho đi, yêu thương. Người dạy họ đâu là sự thiện, đâu là sự ác. Người
nhắc nhớ và làm cho họ thực hành Lời sống, Lời mà Tin mừng gieo nơi
chúng ta. Kitô hữu phải bước đi dưới sức thúc đẩy của Thần Khí, ngơ hầu
Người có thể tác động trong ḷng họ với sức mạnh sáng tạo của Người, để
đưa họ đến sự thánh thiện, đến chỗ được thần hoá cùng sống lại. Chúng
tôi thường cho rằng cách thế tốt nhất để mến yêu Chúa Thánh Thần, tôn
vinh Người, giữ Người hiện diện trong ḷng chúng ta, chính là lắng nghe
tiếng Người, tiếng có thể soi sáng chúng ta trong mọi giây phút của cuộc
sống...” (3) Chính v́ không được Thánh Linh
thúc đẩy và bị ác thần hướng dẫn, nhiều người cố t́nh xuyên tạc sự thật,
nhằm nô lệ hóa con người hay chia rẽ cộng đồng nhân loại và Giáo Hội.
SỨ MỆNH TRUYỀN THÔNG
Ngọn lửa Thánh Linh cũng đang tạo nên
những sản phẩm khác nhau trong Giáo Hội và thế giới. Nhưng nếu mỗi người
cứ thu tích sức nóng Thần Khí cho riêng ḿnh, cộng đoàn sẽ không tạo
được một chứng từ giá trị nào trong công cuộc truyền thông sứ điệp của
Chúa cho muôn dân.
Khi phục vụ, phải biết xóa bỏ chính ḿnh,
người làm truyền thông mới có thể hoàn thành sứ mệnh phục vụ chân lư.
Nếu họ c̣n cố bám lấy cái tôi, Chúa Kitô sẽ phải nhường bước.
“Truyền thông không đơn thuần là diễn đạt ư tưởng và biểu lộ t́nh cảm.
Nhưng khi đạt tới mức độ sâu thẳm nhất, truyền thông là tận hiến chính
ḿnh v́ t́nh yêu.” (4) Ngành truyền thông Công giáo Việt nam hôm nay
đang phục vụ ai ? Tại sao có t́nh trạng “bát nháo” như hiện nay ? Truyền
thông đó c̣n đóng nổi vai tṛ và hoàn thành sứ mệnh không ? Có hướng dẫn
dư luận hay bị dư luận hướng dẫn ? Có theo nguyên tắc bác ái và phục vụ
chân lư nữa không ?
Chưa bao giờ dân Chúa hoang mang như ngày
nay. Muốn đem lại b́nh an cho dân Chúa và hiệp nhất Giáo Hội, nên nhớ
mỗi người làm truyền thông là một nhà truyền giáo. Nhà truyền giáo không
thể rao giảng bằng những lời thóa mạ, kết án hay đe loi. Những thái độ
và tiếng nói tiêu cực không bao giờ tŕnh bày được sự thật cần thiết cho
sự hiệp nhất. Đă xưa quá rồi lối truyền đạo bằng những kiểu trịch thượng
như vậy. “Giáo hội coi các phương tiện truyền thông là ‘những tặng phẩm
của Thiên Chúa' quan pḥng dùng để hiệp nhất mọi người trong t́nh huynh
đệ và bởi thế giúp họ cộng tác vào chương tŕnh cứu độ của Người.” (5)
Khi góp ư với các vị lănh đạo, chúng ta
cần cầu xin Thánh Linh ban ơn khôn ngoan. Người là Thần Chân Lư. Trong
Tin mừng Gioan, Chúa Giêsu hứa ban Thánh Linh không những để ở với chúng
ta suốt đời, nhưng c̣n dạy chúng ta mọi điều. Thánh Linh hiện diện để
hiệp nhất chúng ta. Thánh Linh dẫn chúng ta vào đường ngay nẻo chính.
Không phải lúc nào cũng dễ dàng đón nghe sự thật. Làm chứng cho sự thật
càng không dễ chút nào. Chân lư không thể giải thoát và biến đổi con
người, nếu không có ơn dũng cảm từ ngọn lửa Thần Khí. V́ Thánh Linh là
Đấng Bảo Trợ, tại sao chúng ta không theo lẽ phải mà tranh đấu cho công
lư ?
Cần gấp rút nh́n sâu vào thực tế để cùng
t́m hiểu sức mạnh và tầm mức đại chúng của các phương tiện truyền thông
trong công cuộc giáo dục và truyền giáo cho muôn dân hôm nay. “Dù được
tŕnh bày cho các cá nhân, các phương tiện truyền thông xă hội, cũng
đụng chạm và ảnh hưởng tới toàn thể xă hội. Các phương tiện đó giúp đại
chúng nhanh chóng biết những ǵ đang xảy ra trên thế giới và những quan
điểm đương thời. Bởi thế, để giúp xă hội hiện đại hoạt động nhịp nhàng
với những nhu cầu phức tạp và luôn biến đổi, và luôn có những thảo luận
liên khắn khít trong xă hội, chúng ta không thể bỏ qua những phương tiện
truyền thông này. Điều này rất phù hợp quan niệm Kitô giáo về cách thức
con người sống chung với nhau. Các tiến bộ kỹ thuật này có mục đích cao
cả là đưa con người lại gần nhau. Khi cho nhau biết về những nỗi sợ và
niềm hy vọng chung, con người giúp nhau giải quyết vấn đề. Và dựa trên
tiêu chuẩn này, Kitô hữu đánh giá các phương tiện truyền thông có góp
phần vào hạnh phúc nhân loại hay không.” (6)
Hơn nữa,
“các thách đố giáo dục trong thế
giới hiện nay thường liên hệ tới ảnh hưởng của các phương tiện truyền
thông, đang cạnh tranh với trường học, Giáo Hội, và ngay cả với gia đ́nh
nữa. Trong bối cảnh này, việc đào tạo để sử dụng đúng đắn các phương
tiện truyền thông thật là quan trọng: cha mẹ, các giáo viên và cộng đoàn
Giáo Hội được kêu gọi để hợp tác trong việc giáo dục các thiếu nhi và
thanh niên biết chọn lựa và trưởng thành trong việc phê b́nh, biết đánh
giá cái ǵ thực sự là đẹp đẽ và phù hợp với luân lư. Đàng khác, các
phương tiện truyền thông cũng cần phải góp phần của ḿnh trong công cuộc
giáo dục, bằng cách cổ vơ phẩm giá của con người, của hôn nhân và gia
đ́nh, những thành tựu của nền văn minh. Không thể nào chấp nhận được
những chương tŕnh nào gieo rắc bạo lực và những thái độ phản xă hội,
hoặc hạ giá phái tính, nhất là khi tŕnh diễn cho các vị thành niên. V́
thế tôi xin lặp lại lời kêu gọi những nhà hữu trách trong kỹ nghệ sản
xuất phim ảnh, những người hoạt động trong ngành truyền thông, xin họ
hăy bảo vệ ích lợi chung, tôn trọng chân lư và che chở phẩm giá của con
người và của gia đ́nh.” (7)
Cần phải chú ư tới
những vấn đề lớn lao như thế trong truyền thông, thay v́ tốn bao thời
giờ căi vă nhau về những vấn đề quá xưa và không thiết thực. Có người
quá khích đến nỗi moi móc đời tư của các linh mục. Những xâm phạm như
thế không phù hợp với những nguyên tắc tối thiểu trong ngành truyền
thông. Cần hướng về tương lai để bắt kịp đà tiến của Giáo Hội và xă hội.
Chưa bao giờ Thiên Chúa trao vào tay Giáo Hội một
phương tiện rao truyền Lời Chúa lớn mạnh như ngày nay. Muốn xử dụng
chính xác truyền thông dưới mọi h́nh thức hiện đại, theo gương các tín
hữu tiên khởi, “người
thông tin Công giáo trước tiên phải là người có ḷng tin chân thành và
đầy hứng khởi, người đă gặp Thiên Chúa và cộng tác với Giáo Hội trong
việc loan báo sứ điệp. Trong đời sống hằng ngày, họ phải trung thành với
sứ điệp và sáng tạo trong những h́nh thức để loan truyền sứ điệp này,
luôn luôn với viễn tượng của chân lư, ích lợi chung và tự do.” (8)
Lạy Chúa, xin sai Thánh
Linh đến hướng dẫn và hun nóng các nhà truyền thông để họ ngày càng phục
vụ dân Chúa tốt đẹp và hữu hiệu hơn. Xin Chúa trả công bội hậu cho những
ai đang dấn thân tích cực vào ngành truyền thông. Xin cho GHVN có đủ cơ
hội và những phương tiện truyền thông hiện đại để rao truyền Danh Chúa
khắp nơi. Amen.
đỗ lực - 27.05.2007
1. Lời Chúa Cho Mọi Người,
2005:529.
2. ĐGM Foley,
Zenit 21.05.2007.
3. Chiara
Lubich, trích lại từ Lm. Fabio Ciardi & Gabriella Fallacara, trong Lời
sống Tháng Sáu 2007.
4. ĐGH Phaolô VI, “Communio et Progressio,”
23.05.1971.
5. Ibid.
6. Ibid.
7. ĐGH Bênêđictô XVI,
“Các thiếu nhi và phương tiện
truyền thông: một thách đố cho cuộc giáo dục.”
8. ĐGM Foley, Zenit
21.05.2007. |