![]() | |
Chúa Nhật XVI Thường Niên - Năm C St 18:1-10a ; Cl 1:24-28; Lc 10:38-42
An Phong op : Lắng Nghe Lời Chúa Như Hạ op : Mầu Nhiệm Phong Phú G. Nguyễn Cao Luật, op : Chỉ Có Một Điều Cần Fr. Jude Siciliano, op : Hai Mặt Của Mỗi Cuộc Đời Giacôbê Phạm Văn Phượng op : Biết Nghe Giuse Trần Ngọc Thiện op : Maria Đă Chọn Phần Tốt Nhất Fr. Jude Sicilianô, op : Chiêm Niệm Hay Hoạt Động
Lắng Nghe Lời Chúa Tin mừng chúa nhật 16 thường niên C là tŕnh thuật Đức Giêsu đến một làng kia và vào thăm nhà của chị em Martha, Maria và Lazarô. Vào lúc này, Đức Giêsu đang lên đường đi Giêrusalem. Thánh Luca đă tập hợp các lời giảng của Đức Giêsu cho các môn đệ về sứ vụ, quyền lợi và trách nhiệm của họ. Trong đoạn Tin mừng hôm nay, thánh Luca muốn nói đến điều quan trọng nhất của người môn đệ đích thực là biết lắng nghe lời của Đức Giêsu. Maria đă tiếp đón Đức Giêsu bằng cách ngồi dưới chân Người, lắng nghe lời Người như một môn đệ trước Thầy của ḿnh. Maria đă đặt toàn tâm toàn ư của ḿnh trước Thầy để học biết cách sống. Như thế, tiếp đón một người tức là để cho người đó nói lên và mở ḷng đón nhận những ǵ được ban phát. Tương phản với h́nh ảnh của Maria là Martha. Martha lo lắng, bận rộn với việc tiếp đón Đức Giêsu. Bà muốn ḷng hiếu khách của ḿnh phải được đánh giá tốt. Bà muốn được sự giúp đỡ : "Lạy Thầy, em tôi để tôi hầu hạ một ḿnh mà Thầy không quan tâm sao ? Xin Thầy bảo em tôi giúp tôi với" (c.40). Martha t́m cách để Đức Giêsu và cô em Maria nh́n nhận sự hy sinh của ḿnh. Dường như Martha muốn nói "Thưa Thầy, Thầy không thấy sao, Thầy không nhận ra những ǵ tôi đă làm cho Thầy sao, Thầy chẳng cảm thông với những lo lắng của tôi sao ?" Maria là h́nh ảnh của người lắng nghe lời Chúa. Martha là h́nh ảnh của người phục vụ Thiên Chúa, nhưng theo cung cách riêng của ḿnh. Và câu kết luận của Đức Giêsu đă làm cho mọi việc được rơ ràng "Maria đă chọn phần tốt nhất, và sẽ không bị ai lấy mất" (c.43). Người môn đệ đích thực là người lắng nghe lời Chúa để học biết cách sống ở đời. Tin mừng không thuật lại Đức Giêsu nói ǵ với Maria. Trong bối cảnh đơn giản và thân t́nh như thế, có lẽ Đức Giêsu đă dạy Maria làm thế nào để sống ở đời ? Khi viết lại câu chuyện này, thánh sử Luca đă không lưu tâm đến nội dung cuộc tṛ chuyện, nhưng sự hiện diện của Đức Giêsu và sự đón tiếp theo cung cách của Maria mới là điều quan trọng. Đức Giêsu hiện diện như một quà tặng của Thiên Chúa, như một ân sủng và lời của Người là một Tin mừng. Người môn đệ đích thực phải nhận ra điều này. Trong khi Maria đón tiếp Đức Giêsu bằng cách ngồi dưới chân và lắng nghe lời Người th́ Martha đă đón tiếp Người bằng cách "bận rộn với việc thiết đăi" (c.39). Martha cũng đă làm một điều tốt, nhưng một điều tốt muốn được đánh giá, muốn được nh́n nhận, muốn được gọi tên, th́ điều tốt đó sẽ chẳng c̣n tốt nữa. Những người Pharisêu vào thời Đức Giêsu đă chẳng muốn người khác nh́n nhận sự công chính, cống hiến của ḿnh đó sao ? Phản ứng của Martha cũng là một phản ứng tự nhiên và "hết sức con người". Có lẽ chúng ta cũng thế thôi : Muốn được người khác nh́n nhận, đánh giá những cống hiến của ḿnh. Chúng ta muốn "phần thưởng ngay" và như thế đánh mất phần thưởng mà Cha trên trời hứa ban cho (Mt 6,-13). Dường như trong thái độ của Martha có một chút ghen tương. Bà sợ Maria được Đức Giêsu quan tâm hơn, và Bà muốn Maria phục vụ Đức Giêsu theo cung cách của ḿnh, dưới sự chỉ đạo của ḿnh. Có lẽ chúng ta cũng thế thôi ! Chúng ta khó chấp nhận người khác khi họ không theo cung cách phục vụ của chúng ta. Đây quả là một cám dỗ lớn cho những người muốn phục vụ Thiên Chúa và anh chị em ḿnh. Như thế, nhận ra sự hiện diện của Đức Giêsu, lắng nghe lời Người, đón tiếp và phục vụ Người là điều người môn đệ đích thực phải làm. Lạy Chúa,
Lúc nào Chúa cũng hiện diện ở đó, trong cuộc sống con.
Mầu Nhiệm
Phong Phú Đau khổ là một thực tại đụng tới tất cả mọi người trên trái đất. Đau khổ có nghĩa ǵ không ? Đau khổ nằm ngay trong thân phận con người. Chính v́ thế, Đức Gieesu mới có thể chia sẻ sâu xa với mọi người khi bước lên thập giá. PHƯƠNG TIỆN CỨU ĐỘ Có bao giờ đau khổ biến thành niềm vui ? Vậy mà thánh Phaolô dám nói : "Tôi vui mừng được chịu đau khổ v́ anh em." (Cl 1:24) Không phải đau khổ nào cũng đem lại niềm vui. Hầu hết thiên hạ t́m cách tránh né đau khổ. Một khi đă thấy được mục đích, đau khổ trở thành phương tiện cần thiết. V́ phục vụ Đức Kitô mà đau khổ, người môn đệ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Không phải đau khổ nào cũng có một chiều kích và mức độ như nhau. Chỉ có người đă từng nằm gai nếm mật như thánh Phaolô mới có thể thốt lên : "Gian nan thử thách Đức Kitô c̣n phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, v́ lợi ích cho thân thể Người là Hội thánh." (Cl 1:24) Không phải chỉ những đau khổ lớn lao mới có thể đem lại lợi ích đó. Những đau khổ hằng ngày do công cuộc phục vụ trong gia đ́nh cũng gây những đau khổ và phiền toái không kém. Chính Mátta đă thốt lên nỗi khổ ấy với Đức Giêsu : "Thưa Thày, em con để ḿnh con phục vụ, mà Thày không để ư tới sao ? Xin Thày bảo nó giúp con một tay!" (Lc 10:40) Lời than thở chứng tỏ cô không có cái nh́n cao sâu như Phaolô. Nếu được trực tiếp phục vụ Chúa như cô, chắc chắn Phaolô đă không bao giờ cảm thấy phiền ḷng như vậy. Không biết Phaolô đă ch́m sâu vào Lời Chúa tới mức nào mới có thể "rao giảng mầu nhiệm đă được giữ kín từ bao thời đại và qua bao thế hệ, nhưng nay đă được tỏ ra cho dân thánh của Thiên Chúa." (Cl 1:26) Hạnh phúc đó chính Maria đă trải qua. Cô đă ch́m sâu vào thinh lặng khi "ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. Maria đă chọn phần tốt nhất." (Lc 10:39.42) V́ đó chính là nguồn phát sinh mọi niềm hi vọng và vinh quang (x. Cl 1:27) Chính v́ hiểu sâu xa lời Chúa nói về Maria hôm nay, Phaolô rất sung sướng xông pha khắp nơi rao giảng Lời Chúa và mầu nhiệm vô cùng phong phú là chính Đức Kitô. Nơi Phaolô không c̣n phân biệt giữa việc chiêm niệm và hoạt động. Cả hai h́nh ảnh Maria và Mátta đều t́m thấy nơi Phaolô. Thật là một ḥa điệu tuyệt vời ! Để đạt tới ḥa điệu đó, Phaolô đă phải trả một giá rất đắt. Giá đó chính là mạng sống ông đă hi sinh để "phục vụ Hội Thánh." (Cl 1:25) Sinh thời, ông đă bỏ hết thời giờ để "khuyên bảo mỗi người và dạy dỗ mỗi người với tất cả sự khôn ngoan, để giúp mỗi người nên hoàn thiện trong Đức Kitô." (Cl 1:28) Ông đă giúp mọi người "chọn phần tốt nhất" (Lc 10:42) là lắng nghe lời Chúa. Tại sao lắng nghe Lời Chúa lại là phần tốt nhất ? Không lắng nghe, làm sao biết được ư Chúa ? Ư Chúa là lương thực nuôi sống Đức Giêsu. Lời Chúa làm cho ư Chúa hoạt động và thể hiện các mục đích của Thiên Chúa trong trần gian. Lời Chúa làm cho Chúa hoàn thành những ǵ Thiên Chúa muốn trong hoàn cảnh đặc biệt. Tất cả lịch sử Dân Chúa chỉ là đường biểu diễn Lời Chúa ngang qua các thời đại. Không có Lời Chúa, không thể biết về Thiên Chúa, vũ trụ và con người (2 Sm 7:28; Tv 119:43). Lời Chúa rất đáng tin cậy, v́ tự bản chất Lời Chúa tốt lành và ngay thẳng (Gs 21:45; 23:14-15; 1 V 8:56; Tv 33:4; Is 39:8). Lời Chúa lột tả hoàn toàn ư Chúa. Tất cả đều nhằm cứu độ cộng đồng nhân loại. Thực vậy, ngoài việc đem lại ánh sáng và sự hiểu biết (Tv 119:130), Lời Chúa c̣n đem lại sự sống cho con người (Đnl 8:3; 30:11-20; 32:46-47; Tv 119:25, 50, 116, 154) Nhờ Lời Chúa, dân Chúa được phấn khởi và bảo đảm v́ Lời Chúa cho thấy Thiên Chúa muốn cứu độ chứ không hủy diệt nhân loại. Bởi vậy, nếu sống theo Lời Chúa, con người sẽ tràn đầy niềm vui (Tv 119:161-162; Is 66:2, 5). TỰ DO NỘI TÂM Lời Chúa sẽ làm vơi nhẹ khổ đau, v́ Lời Chúa là "Thần khí và là sự sống." Lời Chúa sẽ mạc khải cho các tín hữu biết rằng đau khổ là con đường dẫn tới "tự do nội tâm." (Gioan Phaolô II: Zenit 02/06/2004) Thực vậy, "đau khổ có thể tiềm ẩn một giá trị bí mật và trở thành một con đường thanh luyện, dẫn đến tự do nội tâm, làm phong phú tâm hồn. Đau khổ mời gọi con người vượt qua cái nh́n thiển cận, phù phiếm, ích kỷ, tội lỗi và phó thác mănh liệt vào Thiên Chúa và ư định cứu độ của Người." (Gioan Phaolô II: Zenit 02/06/2004) Trong chương tŕnh Thiên Chúa quan pḥng đầy ắp t́nh thương, đau khổ giúp ta học biết thánh chỉ Người để sống khiêm cung và lệ thuộc vào Thiên Chúa hơn. Đau khổ tạo cơ hội cho con người tuyên xưng niềm tin vào Thiên Chúa. Trên đời không ai giúp chúng ta rút bài học hữu ích từ đau khổ bằng Đức Kitô. "Bởi vậy, hăy cố gắng thấu hiểu ư nghĩa sự nghèo khổ của Đức Kitô, nếu bạn muốn giàu có ! Hăy cố gắng thấu hiểu ư nghĩa sự yếu đuối của Người, nếu bạn muốn được cứu độ ! Hăy thấu hiểu ư nghĩa cây khổ giá của Người, nếu bạn không muốn xấu hổ v́ khổ giá ! Hăy thấu hiểu ư nghĩa vết thương Người, nếu bạn muốn chữa lành vết thương bạn ! Hăy thấu hiểu ư nghĩa cái chết của Người, nếu bạn muốn sống đời đời ! Hăy thấu hiểu ư nghĩa cuộc mai táng Người, nếu bạn muốn thấy ngày phục sinh." (Gioan Phaolô II: Zenit 02/06/2004) Đó là những chiều kích đau khổ trong thân phận con người. Trong thế giới này, không có sinh vật nào đau khổ bằng con người. Nhưng cũng không có sinh vật nào hạnh phúc và cao cả bằng con người. Tất cả đều tùy thuộc niềm tin hôm nay vào mầu nhiệm đau khổ nơi Đức Kitô. Không tin, đau khổ trở thành điều tồi tệ nhất. Với niềm tin, đau khổ trở thành con đường cần thiết giúp con người đạt tới đỉnh cao tuyệt đối của kiếp người. Đau khổ trở thành con đường mạc khải t́nh yêu và dẫn tới vinh quang Thiên Chúa cho những ai tin tưởng.
Chỉ Có Một
Điều Cần
Đón tiếp Trên đường đi Giê-ru-sa-lem, Đức Giêsu ghé vào nhà một người quen. Hai chị em Mácta và Maria đón tiếp Đức Giêsu, nhưng mỗi người một cách. Thái độ của Maria đúng là thái độ của các môn đệ trước Thầy ḿnh (Lc 8,35 ; Cv 22,3 ; Lc 7,38 ; 8,41 ; 17,16). Đó cũng là bổn phận đầu tiên của người môn đệ đích thực (Lc 6,47 ; 8,43 ; 15,21). Trong khi đó, Mácta lăng xăng lo tiếp đón : là chủ nhà, cô muốn tiếp đón Đức Giêsu cách chu đáo, để bày tỏ ḷng kính trọng. Cô đă lấy phương tiện làm mục đích : chú ư nhiều đến việc tiếp đón hơn là thái độ tiếp đón. Người khách đến nhà chỉ là cái cớ để cô tỏ hiện, làm nổi lên cách sắp xếp công việc của ḿnh. Ở đây, có thể nói thêm rằng đó chính là cách thế duy nhất mà xă hội nhường cho người phụ nữ để họ tự khẳng định chính ḿnh. Chính v́ ư nghĩ ấy, cô không thể hiểu được thái độ vô vi của cô em, v́ cô này không chịu tham gia vào công việc người chị đang quan tâm. Đàng sau phản ứng này, người ta có thể nh́n thấy một thái độ nhằm lôi kéo sự chú ư của người khác. Mácta lên tiếng nhằm hướng sự chú ư của Đức Giêsu vào vũ trụ của ḿnh, vào thế giới đóng kín của ḿnh mà dường như Đức Giêsu không quan tâm. Đức Giêsu đang ở trong nhà của cô, nhưng lại không nói điều ǵ với cô. Do đó, không hẳn cô chỉ mong muốn cô em đứng dậy, không ngồi bên cạnh Đức Giêsu nữa, mà đứng dậy, lo dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa ăn. Cô quá chắc chắn về phán đoán của ḿnh, đến nỗi đă nói với giọng điệu trách móc, và cô nghĩ rằng Đức Giêsu sẽ ủng hộ ư kiến của ḿnh. Cô đ̣i một thứ quân b́nh : cô đang cô độc, và cô mong muốn cô em phải chia sẻ t́nh trạng ấy của ḿnh. Đúng ra là được tiếp đón Nhưng Mácta đă lầm. Đức Giêsu đă không bảo Maria đi giúp Mácta, mà lại c̣n cho thấy việc làmcủa Maria là đúng : "Mácta, Mácta ơi ! Chị lo lắng và lăng xăng nhiều chuyện quá ! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đă chọn phần tốt nhất, và sẽ không bị lấy đi." Thế đấy, cái vất vả lăng xăng của Mácta từ năy đến giờ, tưởng rằng có giá trị th́ lại thua kém thái độ yên lặng của Maria. Lời nói nhẹ nhàng nhưng đầy trách móc của Đức Giêsu có thể làm Mácta hờn dỗi, buồn phiền. Thật ra, những lời này chỉ có thể hiểu được khi đặt vào trong tương quan mật thiết với chủ đề Tin Mừng Lên Đường - Lên đường đi Giê-ru-sa-lem, lên đường t́m Nước Thiên Chúa, lên đường hướng về Nước Trời. Khi quở trách Mácta lo lắng xôn xao nhiều chuyện, Đức Giêsu lấy lại đề tài đă được tŕnh bày nhiều lần trong các bài giảng dạy của Người về sự lo lắng : lo lắng bênh vực khi bị bắt (Lc 12,11 ; Mt 10,19), lo lắng về của ăn áo mặc (Lc 12,22-26 ; Mt 6,25-34), lo âu làm chết ngạt hạt giống Lời Chúa (Lc 8,14 ; Mt 13,22 ; Mc 4,19) và ḷng trí nặng nề (Lc 21,34). Sự lo lắng ấy bị lên án v́ làm tín hữu quên mất điều chính yếu : tuyên xưng đức tin vào Con Người (Lc 12,7-9), t́m kiếm Nước Thiên Chúa (Lc 12,31), đón nhận Lời (Lc 8,11-15), trông đợi ngày của Con Người (Lc 21,34-36). Tuy thế, điều quan trọng không phải là việc Đức Giêsu quở trách thái độ ghen tị của Mácta, hay kiểu tiếp khách không lịch sự của cô. Không phải vấn đề lịch sự (cách thức), và c̣n hơn cả sự ân cần (tấm ḷng), mà chính là một tương quan cứu độ. Không phải là vấn đề có phục vụ Chúa hết ḿnh không, nhưng là có để cho Chúa phục vụ ḿnh không, có lắng nghe được tiếng Chúa mời mọc, có được đón nhận trong t́nh yêu thương của Người không. Trong việc tiếp đón này, có một sự trao đổi ư nghĩa, người tiếp đón trở nên được tiếp đón, người phục vụ trở nên được phục vụ, bởi v́ "Con Người đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ và đổ máu ra làm giá cứu chuộc cho muôn người." Trong việc tiếp đón này, không được tự hào v́ ḿnh đă cho điều ǵ quư giá, nhưng là cảm ơn v́ điều ḿnh đă nhận c̣n quư giá hơn nhiều. Đó có thể là mối liên hệ ngọt ngào giữa con người với nhau, đó có thể là t́nh yêu bắt đầu từ đôi mắt, đó có thể là ... nhưng nói chung, đó chính là ân sủng t́nh yêu và cứu độ của Thiên Chúa. Nói thế, không có nghĩa là Đức Giêsu coi thường việc tiếp đón có tính cách vật chất, nhưng nồng hậu của Mácta, nhưng Người muốn xếp lại giá trị, mà quan trọng nhất là lắng nghe Lời Chúa như Maria đă làm. Phần tốt nhất "Maria đă chọn phần tốt nhất, và sẽ không bị lấy đi." Phải chăng Đức Giêsu muốn đề cao đời sống chiêm niệm hơn là đời sống hoạt động ? Có người muốn giải thích câu Tin Mừng này theo nghĩa này. Tác giả Tin Mừng không có ư đó, và người đọc cũng không nên phân biệt như thế. Thánh Tê-rê-xa Hài Đồng giải thích cách đơn giản : "Tôi biết rằng nếu những bông hoa nhỏ muốn trở thành những bông hồng, th́ thiên nhiên sẽ chẳng c̣n vẻ huy hoàng ... Tôi hiểu rằng Thiên Chúa bày tỏ cho người đơn sơ cũng như cho những tâm hồn cao cả." Trong một thế giới mà đời sống được đồng hóa với sự hiệu năng, làm được coi như vượt lên trên hiện diện. Người ta xét đoán nhau dựa trên việc làm hơn là sự có mặt. Người ta không thể hiểu nổi tại sao có nhiều bạn trẻ ở bên nhau, nói với nhau, lắng nghe nhau. Chuyện ǵ mà nhiều vậy ? Như vậy, phần tốt nhất, đích thực nhất là để cho Thiên Chúa đón tiếp, để cho người khác bày tỏ ḿnh. Không hẳn chỉ là làm việc, nhưng c̣n là đón nhận, là sống với người khác. Đàng khác, cũng có thể áp dụng bài Tin Mừng vào trong đời sống đạo của chúng ta. Phản ứng tự nhiên của Mácta thường cũng là phản ứng của chúng ta. Chúng ta t́m cách làm tăng giá trị của ḿnh trước mặt người khác bằng cách phô bày những hành động của ḿnh. Một lần nào đó, chúng ta cố gắng làm cho ḿnh nổi bật bằng việc phục vụ Chúa để rồi nghĩ rằng ḿnh hơn người khác và người khác phải noi gương ghen tương trong thái độ cư xử : chúng ta sợ Chúa để ư đến người khác mà quên để ư đến chúng ta: chúng ta muốn kéo Chúa về phía ḿnh. Chúa đâu tầm thường vậy, Người thấy hết và hiểu hết, đồng thời Người yêu thương tất cả mọi người. Dầu sao, bài Tin Mừng này vẫn muốn cho ta hiểu rằng :chỉ có một điều cần, một điều cấp thiết là : lắng nghe Lời Chúa. Lắng nghe Chúa và để Chúa tiếp đón; đó là phần tuyệt hảo, không có ǵ sánh bằng. Lạy Chúa, Chúa yêu thương chúng con trước khi chúng con yêu mến Chúa. Buổi sáng, ngay khi thức dậy, con hướng tâm hồn lên cùng Chúa và cầu nguyện, th́ Chúa đă có đó và đă yêu thương con. Khi con bỏ cuộc vui chơi giải trí và lắng tâm hồn lại, để nghĩ đến Chúa, th́ Chúa đă yêu thương con rồi. Theo S. Kierkegaard.
Hai
Mặt Của Mỗi Cuộc Đời Thưa qúi vị , Mặc dầu theo truyền thống th́ chúng ta ủng hộ Cô Maria trong câu chuyện tin mừng hôm nay. Cô đă tỏ ra xứng đáng là một môn đồ tốt của Chúa Giêsu. Nhưng điều tôi muốn nói là :?Cám ơn Chúa v́ Cô Martha !". Cô Maria ngồi bên chân Chúa Giêsu chăm chú nghe Ngài giảng dậy. Thánh sử Luca vẽ một quang cảnh thật đẹp ở đây . Cảnh trí quá ư yên tĩnh và yêu kiều đến nỗi nhiều nghệ sĩ đă lấy nó như nguồn cảm hứng. Một nữ môn đệ lắng nghe Chúa dậy bảo. C̣n chi thích hợp hơn cho một đề tài tôn giáo ! Và bạn sẽ vẽ cảnh trí này ra sao ? hay dựng nó thế nào cho một kiểu chụp ảnh ? Cô Maria hơi nghiêng đầu về phía trước, toàn tâm toàn trí lắng nghe lời Ngài, lo lắng kẻo bỏ sót một lời nào. C̣n Chúa Giêsu, thoải mái nhưng nghiêm nghị. Ngài ngồi cũng hơi nghiêng về phía Maria, quần áo tươm tất không vết nhăn, tay Ngài chỉ lên trời ở những điểm quan trọng, Ngài cố gắng nói rơ ràng chậm răi, tiếng Ngài b́nh tĩnh, trong, vang và vững chải. Ngài không để một điều chi mù mờ khó hiểu. Ngài thường nhắc đi nhắc lại những ư chính . Maria hớn hở v́ được nghe giáo lư tuyệt vời của Ngài. Xong bức tranh bạn treo lên tường ngắm nghía, mọi sự đều toàn hảo , gọn gàng, không một nét vụng về, lạc lơng. Ánh sáng trong lành từ của sổ chiếu vào, làm cho bức tranh thêm rực rỡ. Ngoài kia bầu trời trong xanh, không một gợn mây ! Phải chăng đó là câu chuyện tin mừng hôm nay ? Tất cả đều ḥa hợp toàn hảo, tất cả đều là ánh sáng ? Tất cả đều rơ ràng cho các môn đệ đang lắng nghe lời Chúa và đó cũng là đời bạn, đời tôi ? Không đâu ! Tôi không nghĩ như vậy ! ít là cuộc đời của tôi. Tôi đă từng phải vật lộn để được chút tâm trí mà lắng nghe lời Chúa. Bức tranh đẹp qúa và xem ra là ở một nơi xa vời nào đó, trên một ngọn đồi, trong một tu viện yên tĩnh nghiêm trang. Có thể là một thầy khổ tu hay một chị đan sĩ có điều kiện ḥa điệu hoàn toàn đời ḿnh với lời Chúa và lắng nghe lời Ngài trên ngọn đồi tu viện thơ mộng xa vắng trong một ngày quang đăng không mây ! C̣n th́ chẳng mấy người có được những cơ hội tốt như vậy. Thực tế tôi đă cất công đi phỏng vấn nhiều tu sĩ nam nữ trên đất nước này và họ đều trả lời : chẳng được . Th́ ra không ai trong chúng ta có hạnh phúc nghe lời Chúa ở một vị trí lư tưởng: không ai quấy rầy, hoàn toàn học được những điều cần thiết để đưa ra chính xác những quyết định cho đời ḿnh !Chúng ta bất hạnh hơn Maria chăng ? Thưa không ! Th.Luca chẳng có ư viết tin mừng cho một số ít chọn sống đời chiêm niệm. Ngài viết cho đại đa số dân Chúa bận rộn. Cảnh trí của Maria chỉ có vài ḍng, tiếp ngay sau là lời phàn nàn của Martha ! V́ vậy tôi nói ở trên:"Tạ ơn Chúa v́ Cô Martha !" và tôi nghĩ anh chị em trong nhà thờ này cũng đồng t́nh với tôi khi nghe Martha cất tiếng ! Thực sự th́ anh chị em đă đựoc biết trước mọi chi tiết củ? câu chuyện và anh chị em đă dự đoán sự nhập cuộc của cô ta. Có một lần khi diễn giải đọan tin mừng này, tôi nói:"Nếu như mẹ tôi được phép xé rách một câu chuyện nào trong tin mừng và vứt bỏ đi, th́ đây là câu chuyện bà làm trước nhất. Cả nhà thờ bật cười tán thưởng. Thành ra họ cũng chẳng có được hoàn cảnh lư tưởng như cô ! "Lạy Chúa , Ngài không nghĩ đến sao.? Martha cất tiếng phản kháng khi cô nêu ra những khó khăn, nhọc mệt của ḿnh. Chính cô Martha đă đón tiếp Chúa Giêsu vào nhà ḿnh và chính chúng ta cũng tiếp rước Chúa Giêsu vào cuộc đời chúng ta ! Nhưng mà sau cuộc đón tiếp là những hệ quả lao nhọc liền theo ! Hằng trăm thứ việc phải làm, toàn là công việc nặng nhọc và chúng ta cảm thấy như phải làm một ḿnh ! Chúng ta ở đây không chỉ là cá nhân mà có khi là cả một cộng đoàn giáo xứ. "Lạy Chúa, Ngài không nghĩ đến sao ""? Giáo xứ chúng con phải vật lộn với trăm công ngh́n việc để giữ cho giáo xứ đoàn kết an vui ! Bầu khí trong giáo xứ thảnh thơi êm ả . Thánh Luca mô tả cộng việc của Martha là "diakonia"(tiếng Anh là Deacon, và tiếng Việt la phó tế). Đây là ch́a khóa để chúng ta hiểu ư nghĩa của bài tin mùng hôm nay. Martha đang làm cộng việc phục vụ Chúa Giêsu. Vậy th́ Maria và Martha là hai mặt của cùng một thực tế, phục vụ Chúa Giêsu, làm môn đệ Ngài. Hai người đàn bà này không phải là hai lực lượng ḱnh chống nhau, mà là hai chị em, cùng đón tiếp Chúa Giêsu, cùng phục vụ Ngài, mặc dầu Martha không được đánh gía cao ! Nhưng không v́ thế mà của cô kém phần quan trọng. Làm môn đệ Chúa Giêsu không có ư nghĩa là chỉ lắng nghe lời Ngài, hoàn toàn thụ động như cô Maria, mà c̣n là thực hành lời Chúa. Có học gỉả lưu ư rằng các tông đồ phái nam luôn luôn được mô tả như những người đối thoại với Chúa Giêsu. Vậy th́ hai mẫu người đàn bà môn đệ của Chúa Giêsu, chưa người nào là đầy đủ, họ cần bổ túc cho nhau, và chúng ta tất cả có thể học hỏi ở họ về mặt này hay mặt khác. Bài tin mừng hôm nay tiếp liền sau bài tin mừng tuần trước về người Samaritanô nhân hậu, như vậy Th.Luca gợi ư rằng những môn đệ ngồi bên chân Chúa Giêsu, lắng nghe lời Ngài th́ phải nhận ra ḷng thương xót của Chúa trong câu chuyện dụ ngôn, nếu chúng ta không lắng nghe th́ làm sao chúng ta có thể trở nên môn đệ đích thực của Ngài ? Chúng ta sẽ ra đi nghĩ rằng ḿnh là môn đệ Chúa, rồi phạm đủ mọi thứ sai lầm như hai thầy tư tế và lêvi kia. Nghe lời Chúa và phục vụ Hội Thánh cả hai đều cần thiết. Chúng ta cần cả hai trong cuộc sống nếu như muốn làm môn đệ trung thành của Ngài. Các nhà sư Phật giáo cũng có những suy nghĩ giống như vậy. Họ nói:"Sau những giây phút tịnh thiền, là đến các đĩa món ăn". Ngay cả đến những tu viện chiêm niện nghiêm ngặt nhất th́ cũng phải mưu sinh trồng tỉa, lau chùi sàn nhà, nấu ăn, giặt dũ v.v.những công việc thường nhật để có thể nuôi sống lẫn nhau và giúp đỡ những ai đến gơ cổng tu viện. Thực ra, khẩu hiệu của các vị tu sĩ chiêm niệm là :"Cầu nguyện và lao động" (Ora et labora). Khi chấp nhận môn đệ tốt của Chúa Giêsu phải gồm cả hai mặt lắng nghe và thực hành lời Chúa, tôi chẳng thể tránh một điều gai góc là làm thế nào tôi có thể nuôi dưỡng được vị trí chiêm niệm trong cuộc đời tôi. Nó luôn bị những náo động thế gian đe dọa, lấn át, bổn phận hằng ngày, tiếp khách, soạn bài giảng, nghề nghiệp, con cái, bạn bè, thỏa măn nhu cầu cuộc sống, ăn uống, nghỉ ngơi, giải trí. Nếu như Maria và Martha là hai mặt của cuộc đời tôi, th́ chính khía cạnh Maria cần phải được chăm sóc, lo lắng nhiều hơn . Linh mục James Finley trong sách"trái tim chiêm niệm"(The Contemplative heart) đưa ra một giải pháp, đó là:"hăy học làm thức tỉnh tính thần linh của mặt đất dưới chân bạn." Nghe lạ lùng qúa, nhưng bí quyết th́ rất đơn giản: hăy thánh hóa giây phút hiện tại mong manh của bạn. Chúng ta có tính hay quên, quên rằng vũ trụ này là do Chúa dựng nên, Ngài c̣n tiếp tục hiện diện đâu đây trên trái đất, trong vũ trụ, trong muôn loài. Chúng ta chẳng có thể nắm bắt được Ngài, nhưng Ngài vẫn luôn có mặt ở đó, Mỗi buổi sáng, b́nh minh đẹp lắm, chiếu tỏa muôn hồng ngh́n tía trên những ngọn đồi phía đông xa xa, chúng ta tưởng có Chúa ở đấy, nhưng khi leo lên đỉnh đồi chúng ta chẳng thấy Ngài đâu ! Bông hoa nở trên bờ dậu đàng kia đẹp qúa, long lanh sương mai, chúng ta tưởng có Chúa ở đó, nhưng khi cầm bông hoa trong tay, lại chẳng thấy Ngài đâu ! Nụ cười cô thôn nữ trước ngơ tươi quá, đẹp quá, dịu dàng quá, tưởng như một hạt ngọc làm ngây ngất tâm hồn, nhưng khi đi qua ngơ chỉ được một lời chào trong trẻo, chẳng thấy Chúa đâu.hay nói cách khác Chúa ở khắp mọi nơi, mọi tạo vật của Ngài. Nhưng Ngài không ở đấy để cho bạn nắm bắt được. Ngài vô h́nh kia mà ! tuy Ngài vẫn có mặt ở bên bạn , Lạy Chúa xin hăy nói, v́ tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe trong khi tiếng của Martha, của thế giới thực tế chen vào nhắc nhở chúng ta về đủ mọi thứ công việc trên đời để phục vụ Chúa trong tha nhân và nuôi sống lấy ḿnh, lấy gia đ́nh ḿnh. Hai mặt của một cuộc đời. Xin Chúa cho chúng ta luôn luôn biết chạy đến bàn tiệc thánh thể để được nuôi dưỡng trên con đường gập ghềnh tiến về Giêrusalem, xứng đáng là những người môn đệ trung thành của Chúa. Amen .
Biết nghe Mác-ta, Ma-ri-a và La-da-rô là ba chị em ở Bê-ta-ni-a, đây là một gia đ́nh quen thuộc, thân t́nh, nghĩa thiết mà mỗi khi lên Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-su thường ghé qua nghỉ ngơi như quán trọ. Rồi một hôm, như bài Tin Mừng kể lại, Chúa đến cùng với các môn đệ, cả hai chị em Mác-ta và Ma-ri-a đón tiếp Chúa, nhưng theo hai cách thức khác nhau : Mác-ta cho rằng phải lo tiếp đăi cho khách ăn uống đàng hoàng mới làm hài ḷng khách, nhất là đối với Chúa Giê-su, là khách quư của gia đ́nh. Có lẽ nhiều người chúng ta cũng nghĩ như thế. C̣n Ma-ri-a th́ lại nghĩ khác, cô có một cái nh́n sâu sắc hơn, cao hơn : lâu lâu Chúa mới đến thăm nhà một lần, chắc có nhiều điều muốn nói, và như Chúa đă từng nói : Ngài không đến để được phục vụ mà đến để rao giảng tin mừng nước trời, nên điều quan trọng là phải tiếp chuyện Chúa. Quả thực, Ma-ri-a đă đoán đúng ư Chúa và Chúa đă cho biết Chúa ưng cách tiếp đón của Ma-ri-a hơn : chỉ có một điều cần mà thôi, đó là lắng nghe lời Chúa. Không phải cô Mác-ta không nghe lời Chúa, nhưng cô đă đặt lộn giá trị, cho việc nghe lời Chúa xuống hàng thứ hai sau việc nội trợ. C̣n cô Ma-ri-a cũng không phải là không nghĩ tới chuyện ăn uống cho Chúa và các tông đồ lúc ấy, nhưng cô đă đặt đúng địa vị nghe lời Chúa là ưu tiên. Lời Chúa là lời hằng sống, là ánh sáng, là lời cứu rỗi, là sự sống, linh nghiệm sắc bén hơn gươm hai lưỡi, hơn cả các thực phẩm trần gian : “Người ta sống không chỉ bằng cơm bánh mà c̣n sống bởi lời Thiên Chúa”. Lời Chúa cao quư và giá trị như thế, nên Chúa bảo : Hăy lắng nghe lời Chúa. Đó cũng là lời Chúa nhắn nhủ chúng ta. Biết lắng nghe, đó là một nghệ thuật khó hơn người ta tưởng, rất ít người biết lắng nghe thật sự, bởi v́ người ta thích nói hơn là thích nghe. Đa số chúng ta đều mắc phải một lầm lẫn lớn là trong mọi việc giao thiệp, thảo luận với mọi người, chúng ta thích nói mà quên mất người đối thoại, chúng ta quên mất một điều là chúng ta có hai tai và một miệng, như vậy, đáng lẽ chúng ta phải nghe nhiều hơn nói. Nhưng sự thực th́ phần đông chúng ta đều nói nhiều hơn nghe, nhất là chúng ta không biết nghe. Biết nghe là cả một nghệ thuật, vừa tế nhị vừa khó khăn, mà chỉ những người nào đă từng sống, từng kinh nghiệm mới thấu triệt được. Ở nước Mỹ, trong nhiều tiểu bang, người ta mở pḥng làm việc mệnh danh là “pḥng nghe giùm tâm sự” với lời quảng cáo như sau : “Chúng tôi sẽ cung cấp cho thân chủ những người biết nghe chuyện, có khả năng lăo luyện để nghe các bạn nói, lâu bao nhiêu tùy ư, mà không làm gián đoạn lời nói của các bạn, số tiền thù lao rất phải chăng”. Ở tiểu bang Phờ-lo-ri-đa, có một bà trở nên triệu phú với cái nghề nghe tâm sự của người khác, và bà tính tiền thù lao rất mắc, thế mà người ta vẫn đổ xô đến để giăi bày nỗi niềm với bà. Người ta nói rằng : ở các ṭa soạn báo chí, người nhận được nhiều thư nhất của độc giả là người nghe tâm sự của độc giả, là những người phụ trách mục “gỡ rối tơ ḷng” hoặc “tâm t́nh của bạn”. Để chứng minh “biết nghe” là bí quyết quan trọng đắc nhân tâm và thành công trên đường đời, sau đây là một trường hợp : Ông Al-len, người duy nhất đă liên tiếp làm cố vấn riêng cho hai vị tổng thống thuộc hai đảng đối lập ở Mỹ: đảng Cộng ḥa và đảng Dân chủ. Ông Al-len không quen biết ǵ tổng thống Rô-sơ-veo, nhưng ông đă được tổng thống mời làm cố vấn riêng, không phải v́ ông đă khoe tài, khoe khôn với tổng thống, nhưng chính v́ ông đă biết nghe hơn là biết nói. Khi ông Tru-man, thuộc đảng Dân chủ, kế vị ông Rô-sơ-veo tại ṭa bạch ốc, người ta tưởng ông Al-len sẽ phải về vườn, v́ thường thường một vị tổng thống bao giờ cũng t́m người thân tín của ḿnh, người “đồng chí” thuộc đảng ḿnh làm cố vấn, chứ không bao giờ chọn một người đă từng làm cố vấn cho vị tổng thống thuộc đảng đối lập. Vậy mà sau 30 phút tiếp chuyện với ông Al-len, tổng thống Tru-man lại mời ông Al-len làm cố vấn. Một phóng viên đă hỏi ông Al-len tại sao tối nào tổng thống cũng mời ông tới bạch cung nói chuyện trong khi các ông tai to mặt lớn khác th́ phải chầu chực mà vẫn không được tiếp ? Ông Al-len trả lời : “Tôi biết nghe”. Tóm lại, muốn thành công, muốn chiếm được cảm t́nh của người khác, chúng ta cần biết nghe hơn là biết nói. Trong phạm vi siêu nhiên cũng vậy, nhiều khi chúng ta không nhận ra được sự hướng dẫn của Chúa, không nghe được tiếng nói của Chúa, chỉ v́ chúng ta thiếu sự yên lặng lắng nghe cần thiết. Chúng ta khó mà nghĩ rằng Thiên Chúa nói với chúng ta, thế mà Ngài vẫn không ngừng nói với chúng ta đấy. Thế th́ tại sao chúng ta lại không nghe ra tiếng của Ngài ? Chỉ v́ chúng ta không ở trong tư thế sẵn sàng lắng nghe. Nếu cái máy của chúng ta không mở, làm ǵ chúng ta nghe được chút nhạc nào trong pḥng, nhưng căn pḥng của chúng ta vẫn đang đầy ắp nhạc, chỉ cần mở máy ra là thu được ngay. Chúng ta phải thu lấy tiếng nói của Chúa, Ngài đang ngỏ lời với chúng ta qua Kinh Thánh và qua cuộc sống. Nhưng để nghe được tiếng Ngài giữa những âm thanh ồn ào đang làm rối tiếng Ngài nói, chúng ta phải lắng nghe theo một làn sóng thuộc về riêng Ngài. Làn sóng ấy Ngài sẽ chỉ cho ai biết xin Ngài và biết lắng nghe Ngài trong sự lặng lẽ âm thầm. Nói rơ hơn, cuộc sống có quá nhiều bận rộn và ồn ào khiến chúng ta không nghe được tiếng nói và không nhận ra được sự hiện diện của Chúa. Có những ồn ào của những bận tâm thái quá cho danh vọng, cho tiền của, cho tương lai; có những ồn ào của tham lam giành giựt, không đếm xỉa đến người khác; có những ồn ào của sôi sục thù hận. Tuy nhiên, dù hằng ngày phải vật lộn với cuộc sống, chạy lo cơm áo, vất vả với đủ thứ công việc; dù hằng ngày luôn phải sống trong bồn chồn lo lắng và giữa muôn vàn tiếng động, chúng ta vẫn phải cố dành ra ít phút thinh lặng cho riêng ḿnh. Bởi v́ có thinh lặng chúng ta mới nghe được tiếng th́ thầm mời gọi của Chúa, có thinh lặng chúng ta mới nghe được lời an ủi, đỡ nâng của Ngài, có thinh lặng chúng ta mới nghe được tiếng dội của lương tâm kêu gọi, nhắc nhở, thôi thúc sống có ư nghĩa hơn và sống đúng tính cách một người tín hữu của Chúa hơn.
Maria Đă Chọn
Phần Tốt Nhất
LỜI DẪN Kính thưa cộng đoàn, Cuộc sống chúng ta có rất nhiều chọn lựa. Bởi thời gian chỉ có hạn, nên mỗi người thích tranh thủ thời gian để làm việc, để kiếm tiền, để vui chơi giải trí… Có khi nào chúng ta dành chọn lựa cho việc ưu tiên sống kết hiệp mật thiết với Chúa và siêng năng lắng nghe Lời Ngài, như h́nh ảnh của Maria ngồi dưới chân Chúa Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay ? Khi đứng trước những khó khăn, chia ĺa, thất bại, chúng ta thường t́m đến Chúa để Ngài bênh đỡ, ủi an. Nhưng khi không được như ư, chúng ta dễ chán nản, thất vọng và mất niềm tin. Thế nhưng, chính lúc ấy Thiên Chúa lại yêu thương và ở gần chúng ta nhất. Trong giờ Chầu Thánh Thể này, chúng ta cùng hướng lên Chúa Giê-su Thánh Thể, xin Ngài cho chúng ta luôn biết đặt niềm tin vào sức mạnh của Thánh Thể Ngài. Xin Chúa ban cho ta biết dành thời gian ưu tiên cho việc gặp gỡ và lắng nghe Lời Ngài hầu để chúng ta có đủ sức mạnh đương đầu với những khó khăn hiện tại của cuộc sống. SUY NIỆM Quyền tự do chọn lựa vốn là đặc ân Thiên Chúa ban cho mỗi người. Giữa những điều tốt lành, ai cũng muốn chọn cho ḿnh phần tốt nhất. Mátta và Maria đă chọn cho ḿnh hai cách tiếp đón Thầy Giêsu cách khác nhau. Một người th́ lo bận rộn, lăng xăng việc bếp núc để tiếp đăi bữa ăn cho Thầy, c̣n người kia th́ ngồi sát bên Thầy mà nghe Người giảng dạy. Hai cử chỉ khác nhau nhưng cùng một tâm t́nh. Nhưng Maria đă thắng thế v́ chị đă chọn phần làm đẹp ḷng Chúa Giêsu hơn cả, bởi người th́ muốn nói và người kia lại muốn nghe. “Maria đă chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy đi” (Lc 10,42). Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, thái độ tiếp đón của hai chị em Mátta và Maria diễn tả niềm vui của hai người bạn được gặp gỡ và tiếp đón Chúa. Cả hai đều tốt lành, ân cần và sốt sắng v́ đó là cơ hội để họ đón tiếp Chúa và bày tỏ tấm ḷng, một tấm ḷng phục vụ rất chân thành, và một tấm ḷng lắng nghe để đáp trả. Nhưng giữa hai thái độ tốt lành đó, Chúa muốn chúng con hăy chọn chính Chúa, hăy ở lại và lắng nghe Lời của Ngài. Cuộc sống ngày hôm nay có biết bao chọn lựa. Chúng con thích chọn cho ḿnh một lối sống năng động : thích làm việc, thích bận rộn. Đôi lúc chúng chiếm hết thời gian và ưu tiên của chúng con cho việc gặp gỡ Chúa mỗi ngày. Lạy Chúa, những việc ấy sẽ đem lại kết quả ǵ nếu chúng không là điều đẹp ḷng Chúa, không được Chúa chúc lành ? Mỗi ngày chúng con lập ra nhiều kế hoạch, chúng con tính toán ḿnh cần thời gian để mưu sinh, để làm việc, để giải trí… nhưng có khi nào chúng con dành thời gian để gặp gỡ, lắng nghe và sống Lời Ngài ? Giữa những chọn lựa ấy, Chúa muốn chúng con phải chọn lựa phần tốt nhất, nghĩa là phải hy sinh và từ bỏ thời gian cho những ưu tiên chọn lựa khác. Tuy nhiên, của cải vật chất, những đam mê, những thú vui trong công việc, trong giải trí đôi lúc lấn át cuộc sống chúng con. Chúng con cảm thấy ḿnh không thể làm chủ với công việc, với thời gian. Chúng con bị giằng co giữa hai chọn lựa, có lúc cảm thấy ḿnh yếu đuối, muốn buông xuôi v́ quá mệt mỏi với cuộc sống hiện tại. Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, giá phải trả cho phần tốt nhất là những hy sinh hằng ngày, những từ bỏ từng giây, những cố gắng từng phút… Chúng con không thể cùng lúc có hai chọn lựa ưu tiên cho Chúa và cho cuộc sống. Xin cho chúng con biết chọn phần tốt nhất là ưu tiên cho chính Chúa, biết dành thời giờ trong ngày sống để gặp gỡ, cầu nguyện để kín múc từ Thánh Thể Chúa nguồn t́nh yêu và nguồn trợ lực cho tâm hồn. Đó là phần thưởng đầu tiên Chúa dành cho chúng con và không ai có thể lấy mất được. Nơi Thánh Thể, mỗi ngày chúng con gặp Chúa, chúng con có thể khám phá ra Chúa là cuộc sống của chúng con. Cuộc đời chúng con có ư nghĩa ǵ khi không có Chúa đồng hành với chúng con ? Khi chúng con cảm thấy chán chường, cô đơn thất vọng; khi mấy chốc cuộc đời đổi trắng thay đen; khi chúng con không c̣n biết đặt điểm tựa cuộc đời vào đâu; lạy Chúa, những lúc ấy, ai có thể giúp chúng con ngoài Chúa ! Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Giữa những lao đao bận rộn của cuộc sống, xin cho chúng con biết t́m nghỉ ngơi bên Chúa. Giữa những lúc chúng con mệt mỏi chán chường, xin cho chúng con biết t́m nguồn trợ lực nơi Chúa. Giữa những lúc quyết đoán chọn lựa quan trọng, xin cho chúng con biết đến bàn hỏi nơi Chúa. Một khi chúng con gặp Chúa, chúng con khám phá ra rằng chỉ có Chúa là niềm vui, là hạnh phúc cuộc đời chúng con. Phúc cho mỗi người chúng con luôn đặt cuộc đời ḿnh trong sự tín thác vào Chúa. Nơi Ngài, sự chọn lựa cuộc sống chúng con mới thật sự tốt đẹp, v́ ở đó luôn có thánh ư Ngài. Amen.
Chiêm Niệm
Hay Hoạt Động Thưa quí vị, Chúa Giêsu và các tông đồ tiếp tục đi lên Giêrusalem. Dọc đường, các ngài gặp nhiều nhóm người khác nhau: Đám đông dân chúng v́ ṭ ṃ hoặc v́ nhu cầu cấp thiết như khỏi bệnh, t́m kiếm sự sống đời đời… Nhóm Pharisêu, thượng tế, luật sĩ tranh luận về giáo lư rồi dần dần đối kháng, hận thù; nhóm phong cùi, hành khất; nhóm môn đệ theo Ngài nhưng bối rối về cuộc khổ nạn sắp tới. Chúa nhật tuần trước, chúng ta nghe kể chuyện thầy luật sĩ thắc mắc về thân cận của ḿnh. Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn người Samaritanô nhân lành. Tuần này, hai chị em Mátta và Maria. Chủ ư của phụng vụ là nêu câu hỏi: Liệu ai là kẻ lắng nghe Lời Chúa để được cứu rỗi: Maria hay Mátta, Pharisêu hay các môn đệ? C̣n chúng ta, thuộc về hạng người nào? Truyện hai chị em Mátta và Maria chỉ có trong Phúc Am Luca. Vậy đây là đặc điểm của ông và người ta chờ đợi trong đó nội dung quan trọng hoặc ḥan cảnh gương tốt, việc tốt để noi theo. Thí dụ, chúng ta được học về hai mẫu người: phục vụ và lắng nghe Lời Chúa Giêsu nói, nói cách khác, hành động và cầu nguyện. Tác giả Philip Toynbee đưa ra nhận xét: ngày nay trong thế giới Công giáo, cứ 100 cô Mátta mới có một cô Maria. Vậy, câu chuyện chị em Mátta và Maria phải chăng là một lời cảnh tỉnh? Nhất là những linh hồn ưa chăm chỉ việc xác, nhếch nhác việc hồn. Câu chuyện người Samaritanô nhân hậu tóm lược lư tưởng bác ái Kitô giáo. Câu chuyện hai chị em Mátta tŕnh bày cách sống ấy, tức thân t́nh với Thiên Chúa trước khi với tha nhân. Cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa đến trước việc họat động bên ng̣ai. Thực tế các họat động bên ng̣ai đối với người môn đệ đích thực là hiệu quả của cuộc sống nội tâm. Làm ngược lại là mắc mưu ma quỉ, kẻ luôn chủ trương phân tán linh hồn bằng những họat động vô bổ, rỗng tuếch. Liệu Lời Chúa dạy hôm nay có đựơc chúng ta lắng nghe? Liệu lời cầu nguyện kiểu Maria có giúp đỡ chúng ta đừng tránh sang bên kia đường mà đi? Như vậy, câu chuyện người Samaritanô và câu chuyện hai chị em cô Mátta liên kết chặt chẽ với nhau trong giáo lư của Phúc Am. Chúng chỉ có một nội dung: “First things first” (điều quan trọng ưu tiên hơn cái không quan trọng). Thật vui thích cho Chúa biết bao khi được Mátta phục vụ chu đáo! (trong Phúc Am Luca, Mátta chỉ xuất hiện lần duy nhất này). Nhưng Chúa Giêsu lại hài ḷng hơn khi Maria chỉ ngồi dưới chân mà nghe Lời Ngài giảng. Phong tục thời ấy, ngồi dưới chân ai được coi là môn sinh của người đó. Như vậy chứng tỏ Maria coi Chúa là Thầy, là ngôn sứ rao giảng Lời Thiên Chúa. Ngược lại, Phúc Am mô tả Mátta: “tất bật lo việc phục vụ”. Cô tỏ ra ḿnh là bà chủ, lăng xăng việc tiếp đón. Rơ ràng một bên là môn đệ, một bên là chủ nhân đối với vị khách quí và thân t́nh. Thái độ của Mátta “tất bật” cho người ta cảm nghĩ Chúa Giêsu đă tới gần thành thánh, cô lo nhiều chuyện quá nên cảm thấy ḿnh bị bỏ rơi! Tác giả Timothy Johnson giải thích thái độ của hai chị em như sau: từ “tất bật” trong ngôn ngữ gốc có nghĩa là “bồn chồn”, tức vướng mắc vào cuộc sống thế tục quá đáng, náo động nếp sống phẳng lặng hàng ngày, cho nên Chúa Giêsu khuyên chỉ cần một điều mà thôi. Nhiều người giải nghĩa điều cần là đĩa thức ăn hoặc chút ít cũng được. Johnson lại cho điều cần là ḷng hiếu khách: chú ư đến sự hiện diện của khách là quan trọng, các thứ khác tuỳ tùng. Nếu vậy th́ lựa chọn của Maria là chính xác, c̣n Mátta th́ trệch đường. Maria chú ư vào đấng tiên tri trong nhà ḿnh, tức sự tiếp đăi khách tốt hơn cả. Ngoài ra, cô c̣n “lắng nghe” lời khách nói. Vị khách nói toàn Lời Thiên Chúa. Phải chăng đó là điều cần thiết? Dầu thế nào đi nữa, chúng ta ngày nay cũng phải tự hỏi: “Tôi đă tiếp đăi Chúa Giêsu ra sao? Liệu tôi mở ḷng ra để đón nhận Ngài hay lăng xăng nhiều chuyện khác?” Cuộc sống hàng ngày cho chúng ta nhiều cơ hội gặp “khách”, đủ mọi loại, đủ mọi thứ. Liệu chúng ta lắng nghe họ hay chỉ biết huyên thuyên sự “thông thái” của ḿnh? Bịt tai trước ư kiến khác: “biết rồi, khổ lắm, nói măi!”. Biết đâu vị khách đó lại từ thiên giới đem b́nh an và ơn cứu rỗi cho nhân loại! Biết đâu là bất cứ cá nhân nào mà sự hiện diện của họ phá tan những thành kiến, những sai lầm cố hữu của năo trạng kiêu căng nơi chúng ta? Hàng ngàn, hàng vạn “khả năng” khác hữu ích cho cuộc sống tẻ nhạt này? Chẳng ai nói trước được? Cho nên thái độ kiêu căng là vô lư. Nhưng xưa nay chúng ta lại thường mắc phải. Vậy, đúng đắn nhất là đức tin, kính trọng, cậy nhờ vào Thần khí của Chúa Giêsu cư ngụ trong mỗi linh hồn. Chú ư vào những điều chúng ta nghe được, xem thấy và suy tư về chúng. Giống như Maria ngồi dưới chân Chúa Giêsu, nghe Lời Người dạy bảo, bỏ dần độc tài, vơ đoán, hoặc chỉ nghe tiếng nói quen thuộc của “phe ta”, cộng đoàn ta. Cái ǵ cũng hay nhất, đúng nhất. Nhiều khi trên thực tế, chỉ là lố bịch. Biết đâu những điều chúng ta nghe thấy, kinh nghiệm được lại là những kho báu cho cuộc sống riêng ta và cộng đoàn? Biết đâu ḿnh đang tiếp rước, “chuyện tṛ” với một ngôn sứ Thiên Chúa gởi đến v́ lợi ích chúng ta? Vậy trước khi bịt tai, đóng cửa, rút cầu th́ hăy mở trái tim ra cho những mới lạ và thực hành ḷng hiếu khách đối với tha nhân, người khác chính kiến với ḿnh, với tu viện ḿnh, với phe nhóm ḿnh, và ngay cả tôn giáo ḿnh. Lịch sử đă chứng minh, hàng ngàn hàng vạn lần người ta đă bỏ lỡ cơ hội tốt để canh tân, thăng tiến chỉ v́ thái độ đóng cửa, rút cầu để rồi sau này, hối hận cũng vô ích. Thiên Chúa kêu gọi chúng ta yêu mến và phục vụ Ngài, yêu mến và phục vụ tha nhân. Nhưng yêu mến phải là ưu tiên. Yêu mến Thiên Chúa và tha nhân được diễn tả cách cụ thể bằng lời cầu nguyện. Cầu nguyện là dâng hiến cho Ngài ḷng hiếu thảo của ḿnh. Chúa Giêsu dạy bảo chúng ta phải liên lỉ cầu nguyện, chứ không phải liên lỉ phục vụ. Chính v́ thế mà Phúc Am mô tả Chúa Giêsu cầu nguyện cùng Cha Ngài không ngừng, ngay cả trong giờ tử nạn. Thánh Thomas tiến sĩ đă đặt đời sống chiêm niệm lên trên đời sống hoạt động (xc Summa Theologica 2a2ae 179). Chẳng lẽ, chân lư đó sai? Hay năo trạng ngày nay không c̣n chấp nhận, cho là cổ hủ, chậm tiến? Cuộc đời, nhất là của các tu sĩ, linh mục, không có t́nh yêu th́ quả trống rỗng, thê lương buồn thảm, thậm chí tự sát. Nhưng t́nh yêu trước hết là thi hành kết hiệp với Thiên Chúa qua đời sống cầu nguyện. V́ vậy, Chúa Giêsu tuyên bố: “Hỡi những ai khó nhọc và gánh vác nặng nề, hăy đến cùng Ta. Hăy mang lấy ách của Ta, v́ Ta khiêm nhường và dịu dàng trong ḷng, bởi v́ ách của Ta th́ êm ái, gánh của Ta th́ nhẹ nhàng”. Chẳng có ách nào, gánh nào lại nhẹ nhàng, êm ái, nếu không phải là ách của t́nh yêu. Cho nên, ư nghĩa của bài Phúc Am hôm nay thật sâu sắc và thấm thía: người ta phải yếu mến và phục vụ trong đường lối cân bằng. Đừng lấy cớ phục vụ để trốn tránh cầu nguyện, và cũng đừng v́ cầu nguyện mà sao lăng phục vụ. Bài đọc thứ hai, trích thư Côlôsê, chỉ rơ tính cân bằng ấy: “Thưa anh em, giờ đây, tôi vui mừng v́ được chịu đau khổ v́ anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô c̣n phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, v́ lợi ích cho thân thể Người là Hội thánh”. Những lời nói thật lạ lùng nếu chúng ta không nh́n theo hướng t́nh yêu mến Chúa Kitô. Đại ư, thánh nhân tuyên bố ngài phải kết hiệp với Đức Kitô trong đau khổ. Ngài mang lấy đau khổ của Chúa bằng những gian truân, khốn khó hiện tại. Vậy th́ làm thế nào chúng ta kết hiệp với Chúa bằng nhung lụa, tiện nghi, vui chơi, ăn sung mặc sướng, nhà lầu xe hơi? Chẳng hoá ra xưa nay chúng ta chỉ là những tay lừa đảo? Rao giảng một đàng, ăn ở một nẻo, rồi đưa ra biện minh: Để phục vụ tốt hơn, hợp thời hơn. Đọc kỹ bài đọc hai, thánh Phaolô không hề nói như vậy: “Đó là tôi phải rao giảng Lời của Người cho trọn vẹn”. Tức rao giảng cả bằng đời sống khổ đau để bày tỏ mầu nhiệm Nước Trời cho thiên hạ. Thánh nhân nhắc nhớ các tín hữu rằng, chúng ta phải kinh nghiệm những khổ đau mà Đức Kitô đă phải chịu trước khi Ngài Phục sinh. Chúng ta nên chịu đựng hy sinh hăm ḿnh v́ lợi ích của Hội thánh, v́ công cuộc truyền giáo, rao giảng Tin mừng cho dân ngoại. Thánh Phaolô viết rơ: “V́ lợi ích cho thân thể Người”. Tại sao vậy? Cũng thánh nhân trả lời: Ngơ hầu việc rao giảng Lời Chúa được trọn vẹn. Không chi rơ ràng hơn! Như vậy, chúng ta tự nguyện hy sinh hăm ḿnh, hoặc bất cứ đau khổ, bách hại cỡ nào, đều trở nên việc công bố Tin Mừng bằng đời sống. Do đó, thánh nhân cảm nghiệm vui mừng khi chịu đau đớn. Hơn nữa, thánh Phaolô c̣n thêm: “Rao giảng mầu nhiệm đă được giữ kín từ bao thời đại và qua bao thế hệ”. Nhưng nay đang được tỏ bày qua đời sống của những con cái “thánh thiện” Giáo hội. Nghĩa là qua đời sống hy sinh, đau khổ, nhọc nhằn, khó khăn, vất vả, thiết thốn, các môn đệ mạc khải chính Chúa Kitô. Thánh Phaolô “vui mừng” trong gian nan v́ ông thâm tín rằng ḿnh đang phục vụ Đức Kitô trong thân thể Ngài là Hội thánh. Chúng ta cũng phải biết ḿnh làm được như thánh nhân qua những khốn khó bản thân. Nếu không, chẳng có chi làm bằng chứng. Danh từ “impostor” (hàng nhái) ngày nay xuất hiện rất nhiều trong thương mại, chẳng lẽ không có trong các môn đệ rao giảng của Giáo hội? Đặt câu hỏi tức là trả lời rồi. Bởi lẽ, quyền lực ma quỉ vẫn c̣n đang đè nặng nhân loại, kể cả những linh hồn khao khát thánh thiện. Nếu không tỉnh thức, khắc bị lừa dối dễ dàng, với lư lẽ thật hợp pháp thí dụ: sức khoẻ tinh thần thể xác, truyền giáo hữu hiệu. Nhưng những môn đệ của Chúa Giêsu luôn có khí giới “ánh sáng” cầm sẵn trong tay, tức tinh thần tỉnh thức, ăn chay, cầu nguyện, thi hành bái ái của Đức Kitô. Vậy mà c̣n phải vất vả lắm mới đứng vững trong đường lối trung thành với ơn Chúa kêu gọi. Làm thế nào Triều đại Đức Kitô được công bố cho toàn thế giới? Chỉ có thể do các môn đệ được Thần khí của Ngài dẫn dắt, ban quyền năng và sự sống. Bởi lẽ: “Lời Ngài là ngọn đèn soi cho con tiến bước, là ánh sáng dẫn đường con đi”. Chúng ta thường đọc đi đọc lại lời ấy, nhưng có lẽ không hiểu thấu ư nghĩa, v́ không đem Lời Chúa ra thực hành. Chỉ khi nào thực hành, mới có thể nắm bắt được được ư nghĩa, v́ lúc ấy Lời Chúa mới thấm nhập xương cốt. Giống như thời thánh Phaolô, làm tín hữu lúc này không phải dễ, nhất là trong hoàn cảnh đảo điên hiện nay, với bao nhiêu tiếng nói trái ngược nhau. Người này bảo thế này mới là tinh thần Đức Kitô, kẻ khác nói: không phải, thế kia mới chính xác Phúc Am. Nhưng môn đệ của Chúa chỉ có một tinh thần, một người hướng dẫn: “Anh em không biết rằng Đức Kitô chẳng phải chịu khổ h́nh như thế rồi mới được vinh hiển sao?” (Ga 16,26). Nguyện xin Thiên Chúa soi sáng chúng ta lượng định đúng đâu là công việc Mátta, đâu là công việc của Maria trong cuộc sống hàng ngày. Amen.
Ngàn Năm
Một Thuở Phụ nữ luôn là đề tài “ăn khách” khắp nơi. Từ ngoài đời đến trong đạo, không bao giờ vắng bóng phụ nữ. Văn học Việt nam có Thúy Kiều và Thúy Vân. Tương tự, Tin Mừng cũng tŕnh bày Martha và Maria như hai mẫu điển h́nh cho những ai theo Chúa. Nhưng có lẽ hoàn cảnh đă khiến cho những phụ nữ đó khác nhau khá sâu xa. Tương tự Thúy Kiều, Martha rất đảm đang và linh hoạt. Từa tựa Thúy Vân, Maria không hề lên tiếng và hầu như bất động. Mặc dù hai chị em rất thương yêu nhau, nhưng vẫn có những khác biệt. Những khác biệt đó nổi cộm lên trong tiếng kêu oan của Martha hôm nay. Chúa rất tài t́nh khi đứng ra bênh vực cho Maria, nhưng vẫn không làm phật ḷng Martha NỖI L̉NG BIẾT NGỎ CÙNG AI Cơ hội bằng vàng đă đến với gia đ́nh Bêtania. Cả hai chị em Martha và Maria đều yêu mến Chúa Giêsu. Cả hai đều tiếp đón Chúa Giêsu vào nhà. Cả hai đều phục vụ Chúa hết t́nh. Nhưng cả hai đều không hiểu nhau. Martha nghĩ lối phục vụ của Maria thấp kém hơn ḿnh. Trong ư chí phục vụ, nàng không nhận ra ḿnh đă không thực sự quan tâm tới vị thượng khách. Cái khó không phải là nhận ra điểm xung khắc giữa việc Martha tất bật phục vụ và việc Maria thảnh thơi lắng nghe Lời Chúa ! Bên ngoài có vẻ như đối kháng và không thể ḥa giải. Nhưng thực ra đó là khả năng cho đi và đón nhận. Theo thứ hạng ưu tiên, Martha thấy việc “ăn không ngồi rồi” của Maria quả thực là một bất công so với việc việc tất bật phục vụ Chúa của nàng. Khi cảm thấy áp lực bất công đă dâng lên tới cổ, Martha không thể chịu đựng nổi nữa. Nàng tranh đấu. Nàng muốn nhờ Chúa giải quyết vấn đề. Chắc chắn Chúa sẽ đứng về phe ḿnh và làm cho Maria thấy rơ sự bất công đó. Nàng nghĩ thế và lên tiếng xin Chúa xử kiện (Lc 10:40). Nhưng thực tế không xảy ra như Martha tưởng. Chúa đă đứng về phía Maria. Lư lẽ Chúa đưa ra sâu xa và vững chắc đến nỗi Martha chỉ c̣n biết im lặng tiếp tục công việc phục vụ. Martha đành để cho Maria ngồi yên. Có lẽ Martha thấm thía v́ nhớ lại Lời Chúa : “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng c̣n nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra." (Mt 4:4; Đnl 8:3) Lời Chúa đem lại sự sống đời đời, nên phải cao trọng hơn bữa ăn chỉ cung cấp sự sống tạm thời. Maria đă thấy được tất cả giá trị cao cả đó. Cô dành trọn thời giờ cho Chúa. Cô say mê uống từng Lời Chúa. Chúa Giêsu không trách Martha chỉ v́ lo công việc bếp núc. Người chỉ đ̣i hỏi nàng phải biết sắp đặt lại thứ tự ưu tiên trong bậc thang giá trị. Việc phục vụ Chúa Kitô có thể chỉ làm mất thời giờ mà chẳng có chút ǵ hiến dâng cho Chúa. Ưu tiên số một phải là sống với Chúa, chứ không phải làm ǵ cho Chúa. Bởi thế, không những Maria không làm ǵ bất công, nhưng c̣n phải được xếp hạng ưu tiên nữa. Có lẽ Martha đă thấy rơ điều đó và vui vẻ tiếp tục phục vụ theo cung cách riêng của ḿnh. Chắc chắn Chúa Giêsu quả quyết Martha có ḷng quảng đại khi đáp ứng nhu cầu ẩm thực của con người. Nàng đă thực hiện mối phúc lớn lao : “Cho th́ có phúc hơn là nhận.” (Cv 20:35) Không phải vô t́nh thánh Luca đặt đoạn Tin Mừng hôm nay ngay sau dụ ngôn người Samari nhân hậu. Làm môn đệ Chúa Giêsu có nghĩa là quảng đại đáp ứng nhu cầu sinh sống căn bản nhất của những người cùng khổ. Đó là điều chính Chúa Giêsu đă làm. Người Samari nhân hậu vẫn c̣n là một phần giáo lư cốt yếu. Từ nhận xét về dụ ngôn người Samari nhân hậụ, đáng lư chúng ta phải ca ngợi Martha v́ thực tế nàng đă phục vụ Chúa. Thực ra, hành động của nàng không được ca tụng cũng chẳng bị lên án. Nhưng nàng bị đặt trước thách đố phải lưu ư đến thứ hạng ưu tiên trong quan điểm của ḿnh. Toàn thể Tin Mừng không chỉ giới hạn trong việc phục vụ tha nhân, bất kể việc đó quan trọng tới mức nào. Làm môn đệ Chúa Kitô trước hết và trên hết là gắn bó thân t́nh với Chúa Giêsu. Phải có thời gian lắng nghe “Lời” (c. 39 : số ít trong tiếng Hy lạp). Hiến dâng cho Chúa là “điều cần thiết duy nhất.” Mối tương quan này nằm trong việc phục vụ đầy yêu thương. Thế nhưng, nếu không đi đôi với cầu nguyện, việc quan tâm đến nhu cầu tha nhân không phải là t́nh yêu đích thực. Đó là lư do tại sao Chúa muốn Martha thấy được sự thật về em ḿnh: “Maria đă chọn phần tốt nhất.” (Lc 10:42) Phần tốt nhất đó chính là sự hiện diện của Chúa Giêsu, Ngôi Lời Nhập Thể. Người là Con Thiên Chúa và là chính Thiên Chúa. Thấy Người là thấy Chúa Cha (Ga 12:45; 14:9). Đó là một hồng ân vĩ đại. Rơ ràng, nàng phải nhường bước cho em. Thực ra, cả hai chị em đều hiếu khách. Mỗi người một cách. Nếu cả hai đều bận bịu cơm nước, lấy ai tiếp chuyện với Chúa ? Cả hai thái độ bổ túc cho nhau để tạo nên một toàn thể, một sự khôn ngoan thâu tóm trong vài chữ của thánh Bênêđictô : cầu nguyện và lao động. Từ bao đời, rơ ràng đời sống Kitô hữu thống nhất nhờ sự hiện hữu và hành động, lời nói và thực hành. Trong Kinh thánh, các giới răn và mối phúc minh xác đời sống tín hữu xây dựng trên thái độ và sự lựa chọn hiện tại. Chúa Giêsu dạy ta phân biệt điều thiết yếu không phải là lăn xả vào hành động và tự măn với những hoạt động đó. Đó chỉ là thứ phục vụ chính ḿnh. Hạnh phúc là phục vụ anh em và lắng nghe Lời Thiên Chúa. Không có đối kháng và mâu thuẫn. GẶP GỠ ĐỨC KITÔ Nếu Martha cứ lo phục vụ, có lẽ không bao giờ có vấn đề. Tại sao nàng phải nh́n sang Maria và nhờ Chúa ḥa giải làm ǵ ? Chính mối bận tâm này đă làm cho nàng đứng ngồi không yên. Dù Chúa đem cả một nguồn hồng ân vô cùng lớn lao đến nhà Bêtania, nhưng tâm hồn nàng vẫn hoàn toàn trống rỗng. Dù rất gần Chúa, nàng vẫn không gặp được Chúa ngay trong công việc hàng ngày của ḿnh. (1) Khi không gặp gỡ Chúa, dĩ nhiên vấn đề sẽ nổi cộm trong tương quan và sinh hoạt với tha nhân. Khi nào mọi khát vọng lắng xuống, chúng ta mới có thể dành hết thời giờ và tâm trí tập trung vào Chúa đang hiện diện trong sâu thẳm của ḷng ḿnh. Lúc đó, chúng ta mới có thể lắng nghe và thấy tất cả chiều kích sâu thẳm nhất của Lời Chúa. Đạt tới mức độ này, chúng ta mới thực sự trân quư tất cả giá trị lớn lao trong việc sống với Chúa. Không có sự sống đích thực này, tất cả đều là những quay cuồng và bận tâm phi lư và vô ích. Chỉ cần sự hiện diện đầy ắp t́nh thương và ân sủng của Chúa, chúng ta sẽ thấy tất cả sự thật giải thoát và cảnh trời mới đất mới. T́m thấy Chúa là t́m được sự b́nh an trong tâm hồn. Khi đă chiêm ngắm Chúa, Maria không c̣n biết đến ǵ xảy ra chung quanh nữa. Những bận bịu và tiếng động thường ngày không tác động đến tâm hồn nàng, v́ Lời Hằng Sống đă chiếm trọn con người nàng rồi. Nàng dùng trực giác nhạy bén để thấu cảm sâu xa sự thật tuyệt vời về Thiên Chúa t́nh yêu. Bước vào thế giới Thiên Chúa, nàng quên hết những thực tại trần gian, kể cả tương quan gia đ́nh. Đó là lư do tại sao nàng trở thành khó hiểu đối với Martha. Thánh Nữ Têrêsa Avila giải thích : “Khi bất ngờ cảm thấy Thiên Chúa hiện diện, tôi có thể chắc chắn Người đang ngự trong tôi hay tôi hoàn toàn ch́m ngập trong Người.” (2) Rơ ràng kinh nghiệm này đă minh họa lời Chúa khẳng định với Martha về điều cần thiết duy nhất. Điều cần thiết duy nhất đó là bản tính Thiên Chúa. Chính v́ muốn chúng ta tham dự vào bản tính Thiên Chúa, Con Thiên Chúa đă mặc xác phàm trong ḷng Trinh Nữ Maria để hiện diện giữa chúng ta. Người đă phải hy sinh trên Thánh giá và lưu lại trong Bí tích Thánh Thể để gặp gỡ chúng ta hằng ngày. CƠ HỘI BẰNG VÀNG Không một cuộc gặp gỡ đích thực nào với Chúa không đưa con người nhập cuộc với anh em. Qua gương Martha và Maria, Chúa Giêsu đ̣i chúng ta phải học cách sống với Chúa trước khi hành động. Nhờ kinh nghiệm riêng Chúa Giêsu biết những nhu cầu cơ bản của con người. Do truyền thống hiếu khách, Martha đă quảng đại đáp ứng nhu cầu đó đúng lúc. Tuy nhiên, Chúa cũng biết con người c̣n có một nhu cầu sâu xa hơn mà thực phẩm, nhà cửa, sức khỏe không thể thỏa măn được. Nhu cầu đó là khát mong gặp gỡ con người. Con người khát khao hiệp thông với tha nhân và xả thân cho anh em. Khát vọng sâu xa nhất của con người phần nào được thỏa măn trong t́nh bằng hữu giữa con người với nhau. Cuối cùng, chỉ trong mối thân t́nh với Thiên Chúa, con người mới thỏa ḷng ước mong đó. Thánh Augustine cầu nguyện : “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa và tâm hồn chúng con khắc khoải bồn chồn cho tới khi nghỉ yên trong Chúa.” Làm sao hiểu được tấm ḷng quảng đại của Martha bổ túc cho tâm hồn Maria ao ước đích thân gặp gỡ Chúa ? Muốn trả lời vấn nạn này, chúng ta cần phải theo đường lối Chúa Giêsu. Để diễn tả t́nh yêu, Chúa nuôi sống người đói khát, cứu chữa bệnh nhân và xua đuổi mọi loài ma quỷ. Cũng thế, t́nh yêu chúng ta phải nhập thể trong bất cứ vấn đề ǵ để đáp ứng nhu cầu tha nhân. Bởi vậy, những việc tốt chúng ta làm, như nấu nướng hay tranh đấu cho nhân quyền, trở thành một bí tích hay một dấu chỉ t́nh yêu hiến thân cho tha nhân một cách hữu hiệu. Ai cũng biết Chúa Giêsu đă nhập thể và nhập thế. Nhưng h́nh như các môn đệ Chúa vẫn đang sống ngoài trần thế và chưa chịu nhập cuộc ! Nh́n vào các dinh thự, người ta thấy những bóng áo đỏ, tím, đen đang loay hoay với tṛ chơi chữ nghĩa và những chương tŕnh bác ái xă hội lớn nhỏ. Chúa Giêsu không bao giờ nhập cuộc nửa vời như vậy. Trái lại, Chúa trực diện với những người nắm quyền thời đó. Nhiều lần Người thách đố và lên án những bất công của bọn Pharisêu, Hêrôđê và quân thu thuế, dù biết họ sẽ giết chết ḿnh. Có lẽ các quan chức GHVN c̣n ngại tḥ chân xuống đường để dấn thân với mọi người tranh đấu cho công b́nh xă hội. Có làm cả ngàn công cuộc bác ái cũng không bằng một lần tranh đấu chống lại bất công ! Lạy Chúa, xin sai Thần Khí đến GHVN ! Amen. đỗ lực 22.07.2007
1. x. Lời Chúa Cho Mọi Người 2006:1761. 2. The Life, 10:1. | |