| | Chúa Nhật
XXV Thường Niên - Năm C
Am 8:4-7 ; 1 Tm 2:1-8 ; Lc 16:1-13
An Phong op : Sử Dụng Tiền Bạc Sao Cho Đúng
Như Hạ op : Khủng Hoảng
Fr. Jude Siciliano, op : Tiền Bạc
G. Nguyễn Cao Luật op : Có Tiền, Hăy Đem Sử Dụng !
Giacôbê Phạm Văn Phượng op :
Dùng Tiền Mua Bạn
G. Nguyễn Văn Thuần op : Anh em không thể vừa làm tôi
Thiên Chúa lẫn tiền của
Lm. Jude Siciliano, op : Con Cái Sự Sáng Trong Của Cải
Vật Chất
Đỗ Lực op : Tham Th́ Thâm
An Phong op
Sử Dụng
Tiền Bạc Sao Cho Đúng
Lc
16,1-13
Tin mừng chúa nhật 25
thường niên C là dụ ngôn về người quản lư bất lương, bị ông chủ đ̣i tính sổ
và không c̣n được làm quản lư nữa. Nhưng người quản lư này đă khôn ngoan và
táo bạo để toan tính cho tương lai sắp tới của ḿnh : gọi các con nợ đến và
giảm nợ. Ông chủ đă khen ngợi hành vi đó. Tiếp đến, Đức Giêsu đưa ra những
lời khuyên thực tế về việc sử dụng tiền bạc thế nào cho đúng : để mưu cầu
hạnh phúc đời đời.
Đức Giêsu luôn gây những điều bất ngờ và nghịch lư. Những dụ ngôn "nghịch lư"
như : Vị quan ṭa bất chính (Lc 18,1-8), Người phú hộ ngốc nghếch (Lc
12,16-21), Người tá điền sát nhân (Mt 21,33-43)... đă minh chứng điều này.
Dường như Đức Giêsu nhận ra những yếu đuối, thiếu sót và cả những "hào
nhoáng" trong những nhân vật được xem là đáng kính trọng ? Dường như có một
chút hài hước và cay đắng đối với những người được xem là "đạo đức" ? Điều
này xem ra làm cho những người nghe Người bị sửng sốt. Thực vậy, khi đến
trần gian, Đức Giêsu thường "bầu bạn" với những người tội lỗi. Người đến để
cứu vớt những người tội lỗi. Như Thiên Chúa đă sáng tạo con người bằng bụi
đất, và khi làm như thế Người chẳng sợ "dơ tay", th́ Đức Giêsu sẽ tái tạo
nên một nhân loại sáng ngời, mới mẻ từ giữa những người tội lỗi. Điều này
thể hiện ḷng nhân từ của vị Thiên Chúa đến với con người.
Nhưng nhất là trong hoàn cảnh quyết liệt và bi đát, ḷng nhân từ này vẫn
rộng mở và gây nhiều ngạc nhiên. Dụ ngôn người quản lư bất lương là một tiêu
biểu.
Người quản lư trong dụ ngôn này gây ngạc nhiên cho chúng ta, bởi lẽ anh ta
bất lương, không trung thực trong việc quản lư của ḿnh. Anh ta đă phải nhận
lấy thảm họa cho chính ḿnh. Anh đă biết sử dụng những "mánh khóe" và những
quyết định tức thời để toan tính cho tương lai của ḿnh trong một hoàn cảnh
bi đát như thế. Điều ngạc nhiên hơn nữa là ông chủ đă khen ngợi cách hành xử
của người quản lư này. Ông chủ đă thể hiện ḷng nhân từ vượt quá lẽ thường
t́nh. Theo lẽ thường, ông chủ sẽ tức giận, và không
đồng ư lối giải quyết của người quản lư
bất lương như trong câu chuyện.
Như thế, khi chúng ta phải đương đầu với những hoàn cảnh bi đát, bị loại trừ,
chúng ta hăy dám hành xử một cách "táo bạo" và "sáng suốt" để mưu cầu hạnh
phúc vĩnh cửu cho ḿnh, như người quản lư đă làm.
Lối hành xử táo bạo và sáng suốt này nghĩa là sao ? Là dám tin tưởng vào
ḷng nhân từ vượt quá lẽ b́nh thường của Thiên Chúa. Là nghĩ đến tương lai
và mưu cầu hạnh phúc đời đời cho chính ḿnh. Là luôn hy vọng và cậy trông dù
trong hoàn cảnh bi đát nhất.
Những lời giáo huấn của Đức Giêsu về cách sử dụng tiền bạc: "Tiền bạc là một
ông chủ xấu, nhưng lại là một đày tớ tốt". Tiền bạc được nói ở đây được xem
như là đại diện những thực tại trần thế vốn chẳng tốt cũng như chẳng xấu; nó
tốt hay xấu là tùy người sử dụng.
Người kitô hữu không "từ chối" tiền bạc nhưng biết cách "từ chối" phục vụ
chúng, coi chúng như là một ông chủ. Chỉ có một đời sống nhưng với hai
phương diện khác nhau : một là trong tương quan với Thiên Chúa hoặc đời sống
tâm linh (cầu nguyện cá nhân, tham dự thánh lễ...), và một là trong tương
quan với đời sống thường ngày (công ăn việc làm, nghỉ ngơi, giải trí...).
Nhưng hai đời sống này (tâm linh và thường ngày) chỉ là một, chúng tác động
lẫn nhau. Điều quan trọng là cách thế hành xử đặt Thiên Chúa lên trên hết,
là định đúng bậc thang giá trị của mọi thực tại trần thế.
Như thế người kitô hữu tin tưởng vào ḷng thương xót của Thiên Chúa, đồng
thời cũng "táo bạo" và "sáng suốt" để đạt cho được hạnh phúc vĩnh cửu. Hơn
nữa, t́m kiếm Nước Thiên Chúa nhưng không xao lăng việc xây dựng xă hội trần
thế.
Lạy Chúa Giêsu,
Người là Đấng Cứu thế khoan dung và nhân từ.
Là ánh sáng chiếu vào đêm tối chúng con.
Là bạn của con người. Chúa không chê ghét một ai.
Trái tim Người không khép kín
trước những toan tính ích kỷ của con người.
Xin cho chúng con t́nh yêu,
ḷng thương xót và dịu hiền của Chúa.
Như Hạ op
KHỦNG HOẢNG
Lc 16:1-13
Công
b́nh vô cùng cần thiết cho cuộc sống. Chính sự bất công đă kéo sập cơ quan
Thương Mại Quốc Tế tại Nữu Ước ngày 11/9/2001 vừa qua. Khủng bố chỉ là hệ
lụy bất công. Tin Mừng hôm nay muốn tŕnh bày bộ mặt thật của bất công và
những giải pháp chấm dứt cảnh bất công đó.
MA LỰC KIM TIỀN
Tất cả
chủ đề Tin Mừng hôm nay đều xoay quanh tiền bạc vật chất. Đây là một vấn đề
lớn không thể không đề cập đến trong cuộc sống. Bởi vậy, Đức Giêsu phải dùng
một dụ ngôn để rút ra những kết luận cụ thể cho những môn đệ trên bước đường
theo Chúa. Chính lúc túng quẫn nhất, sự thật mới được phơi bày. Cháy nhà ra
mặt chuột. Cũng như người con thứ trong Tin Mừng tuần trước, người quản gia
tự bàn tính : "Ḿnh phải làm ǵ đây ?"(Lc 16:3), sau khi nghe tiếng sét đánh
mang tai :
"Từ nay anh không được làm quản gia nữa !" (Lc 16:2) Sau nhiều ngày theo dơi
và nghe ngóng, ông chủ mới đi đến quyết định đó. Quyết định đó đă thay đổi
đời anh. Nh́n vào cuộc sống, anh thấy nghề nào cũng không thích hợp. Chỉ c̣n
mỗi cách cứu văn là lấy ḷng những "con nợ của chủ" (Lc 16:5). Những tính
toán nhanh chóng của anh vừa chứng tỏ anh đă "hành động khôn khéo" (Lc
16:8), vừa phơi bày bộ mặt "quản gia bất lương" (Lc 16:8) của anh.
Anh nắm vai tṛ trung gian giữa chủ và con nợ. Thực tế,
nếu mua thẳng từ chủ, khách hàng đă không phải chịu một khoản nợ lớn lao như
thế. Rơ ràng anh đă lợi dụng vai tṛ trung gian đó để chém con nợ khi th́
năm mươi phần trăm, khi th́ hai mươi phần trăm (xc. Lc 16:5-7). Cuối cùng
anh không phải là người phục vụ chủ hay khách hàng. Trái lại anh lợi dụng cả
hai bên để?chỉ phục vụ chính cái tôi của ḿnh ! Anh đă chém con nợ tối đa và
đă gian manh trong việc sổ sách để bớt xén cho vinh thân ph́ da. Bởi vậy,
chủ mới nói :"Công việc quản lư của anh, anh tính sổ đi."; (Lc 16:2) Anh đă
đánh mất chữ tín đối với chủ và tạo một bất công quá lớn đối với khách hàng.
Đồng tiền đă làm anh tối tăm mắt mũi.
Tự bản chất, đồng tiền
không xấu. Bằng chứng chính Chúa cho biết có thể "dùng Tiền Của bất chính mà
tạo lấy bạn bè, pḥng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở
vĩnh cửu."(Lc 16:9) Nghĩa là tiền bạc cũng có thể là một phương tiện phục vụ
hữu hiệu cho t́nh liên đới nhân loại và ư nghĩa cuộc đời. Tiền bạc chính là
một cái thước đo ḷng người. Trung thành cũng từ đó ! Phản bội cũng từ đó !
Số lượng không quan trọng. Quan trọng là ḷng người trong những cảnh huống
lớn nhỏ (x. Lc 16:10) Không phải đợi chuyện đại sự mới thấy rơ ḷng người.
Nhưng cuộc sống hằng ngày càng phơi bầy tất cả ngóc ngách trong ḷng dạ con
người dễ dàng hơn.
Chính "từ ḷng người,
phát xuất những ư định xấu" (Mc 7:21) như bất công, khủng bố, phá thai v.v.
Bao nhiêu tiền của đă đổ vào đó. Tiền của đă trở nên xấu xa v́ ḷng dạ tăm
tối. Tiền của có thể trở thành phương tiện cho "những ai đàn áp người cùng
khổ và tiêu diệt kẻ nghèo hèn trong xứ." (Am 8:4) Họ tôn thờ tiền bạc. Họ
lợi dụng tất cả : "ta sẽ lấy tiền bạc mua đứa cơ bần, đem đôi dép đổi lấy
tên cùng khổ; cả lúa nát gạo mục, ta cũng đem ra bán."(Am 8:6) Hành động đă
phơi bày tất cả ḷng dạ xấu xa. Họ tiêu tan cùng với những của cải bất chính,
v́ Thiên Chúa "sẽ chẳng bao giờ quên một hành vi nào của chúng.: (Am 8:7)
Ngược lại, Người để ư đến những người biết kính sợ Chúa và tôn trọng tha
nhân, những người biết vận dụng tiền của để tạo nên ư nghĩa đích thực cho
cuộc đời.
CỦA CẢI CHÂN THẬT
Ư nghĩa đích thực đó
chỉ đến với những con người thiện chí. Quả thực, nếu có ư tốt, người ta có
thể dùng "tiền của bất chính" (Lc 16: 9.11) "tạo lấy bạn bè" (Lc 16:9) và "của
cải chân thật" (Lc 16:11) Chỉ có của cải chân thật, tức là hồng ân Thiên
Chúa, mới đem lại hạnh phúc đích thực mà thôi. Tiền của bất chính sẽ có ngày
tiêu hao lụn bại. Nhưng của cải chân thật không thể bị mối mọt và trộm cướp
đe dọa. Sống trên đời, con người chỉ là quản gia trên những của cải trong
một thời gian ngắn. Nghĩa là con người không phải là sở hữu chủ tuyệt đối.
Trái lại, họ chỉ có quyền "sử dụng của cải của người khác." (Lc 16:12) Người
khác đây chính là Thiên Chúa, Đấng sẽ ban "của cải dành riêng cho anh em." (Lc
16:12) Quá lo cho ḿnh, con người sẽ mất tất cả. Trái lại, nếu biết vận dụng
tất cả tài năng, tiền của phục vụ Thiên Chúa, họ t́m lại được trọn vẹn bản
thân. Trần gian chỉ là nơi để học hỏi cách phục vụ Thiên Chúa nơi tha nhân.
Nên nhớ : "Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của
được." (Lc 16:13) Đó là nguyên tắc đầu tiên và quan trọng nhất phải nắm vững
khi sống giữa những "tiền của bất chính"
Thực tế, biết bao
người đang rời xa nguyên tắc quan trọng đó. Họ là những quản gia nhưng đă
lấn lướt cả ông chủ và khách hàng. Nắm quyền sinh sát trong tay, họ lạm dụng
tiền của và quyền bính để tác oai tác quái. Bởi thế, thánh Phaolô "khuyên ai
nấy dâng lời cầu xin khẩn nguyện, nài van, tạ ơn cho tất cả mọi người, cho
vua chúa và tất cả những người cầm quyền, để chúng ta được an cư lạc nghiệp
mà sống thật đạo đức và nghiêm chỉnh." (1 Tm 2:1-2) Quyền bính cũng như tiền
của chỉ để phục vụ chứ không phải đàn áp con người. Bởi vậy mới cần cầu
nguyện để những người cầm quyền xử dụng những tiền của và quyền bính cách
khôn ngoan để "mọi người được cứu độ và nhận biết chân lư" (1 Tm 2:4) là Đức
Giêsu như cao điểm cuộc sống.
Đạt tới cao điểm đó
rất khó khăn ! Nhưng "cái ǵ cũng có thể, đối với người có ḷng tin" (Mc
9:23) vào "Đấng trung gian giữa Thiên Chúa và loài người : đó là một con
người, Đức Kitô Giêsu, Đấng đă tự hiến làm giá chuộc mọi người." (1 Tm
2:5-6) Nhờ thế, t́nh yêu Thiên Chúa và giá trị con người được mạc khải.
Nhưng trong khi Thiên
Chúa vận dụng mọi cách để nâng cao con người, th́ chính con người lại t́m
cách chà đạp con người. Tiền của là phương tiện hữu hiệu để thực hiện mưu đồ
đó. Bất công tràn ngập. Tiền bạc có thể tạo nên kẻ thù. Bởi vậy, ngày tận
cùng chẳng có ai đón mời vào nơi vĩnh cửu. Bất công sẽ tạo nên thế bất quân
b́nh cho cả hiện tại và tương lai. Ngược lại, nếu biết dùng tiền của tạo
liên đới giữa người với người, ảnh hưởng c̣n lâu dài tới thiên thu. Muốn thế,
phải lấy con người làm trung tâm và cứu cánh mọi sinh hoạt xă hội và kinh tế.
Nói khác, "con người phải kiểm soát được vận mạng đời ḿnh và có quyền kiếm
công ăn việc làm cho ḿnh." (ĐGH Gioan Phaolô II, CWNews 14/9/2001) Bất cứ
những ǵ không phục vụ con người đều phải bị loại bỏ, dù điều đó có đem lại
những lợi nhuận lớn lao và những khám phá mới lạ. Có những người muốn đổi
mới tận nền tảng. Nhưng ĐGH nhận xét : "trong khi những h́nh thức lịch sử
lao động thay đổi, những vấn đề nền tảng vẫn bất di bất dịch." Người kêu gọi
mọi người cố gắng h́nh thành những h́nh thức "kinh tế mới" để cổ động "liên
đới mới" bảo vệ môi sinh, và tạo những cơ hội mới cho mọi người. (ĐGH Gioan
Phaolô II, CWNews 14/9/2001)
Muốn thực hiện được
những điều tốt đẹp ấy, dĩ nhiên cần phải đổ rất nhiều tiền của vào những dự
án lớn lao. Nhất là đừng ngại vận dụng tất cả mọi phương tiện để làm cho mọi
người lớn lên trong việc tôn trọng và liên đới với những người bị tổn thương
v́ hành động bất công của người khác (xc ĐHY Murphy- O" Connor và TGM Kelly,
CWNews 20/9/2001) Bất công chính là kẻ thù của ḥa b́nh. Bởi thế, Thượng Hội
Đồng Giám Mục Thế Giới 1971 mới nói việc cổ động công lư là một "yếu tố tạo
nên việc phúc âm hóa" và đem lại ḥa b́nh cho nhân loại. Để thực hiện lư
tưởng đó, hơn ai hết, "người Kitô hữu phải trung thành với giới răn t́nh yêu
lớn lao: yêu Thiên Chúa, tha nhân và "kẻ thù ḿnh." (Murphy- O" Connor và
Kelly, CWNews 20/9/2001)
Fr. Jude Siciliano, op.
TIỀN BẠC
Lc 16:1-13
Thưa quư vị.
Cứ theo lệ thường, từ
bài đọc một của các Chúa nhật, chúng ta trông đợi vài lời an ủi cho dân tộc
Is-ra-en. Bởi lẽ các bài đọc đó thường trích từ Cựu ước và dân Is-ra-en luôn
luôn ở trong các t́nh huống ngặt nghèo, cực khổ. Lịch sử của họ đầy dẫy khó
khăn, áp bức, nô lệ, mất nước, chiến tranh, lưu đầy . Các dân tộc lớn hơn,
hùng mạnh hơn ở chung quanh luôn để ḷng thù ghét dân tộc nhỏ bé này. Họ
không ngừng tiến hành các cuộc xâm lược tàn bạo, cho nên Is-ra-en phải luôn
trông cậy vào ḷng trung tín của Đức Chúa cứu giúp họ. Nhưng bài đọc Cựu ước
hôm nay trích từ sách tiên tri Amos lại có một sứ điệp khác hẳn. Sách được
viết từ 8 thế kỷ trước Chúa Giêsu. Thời kỳ này đất nước đang được b́nh an,
thịnh vượng. Sách được viết ra để cảnh cáo toàn dân về các hành vi đàn áp
người nghèo khó trong xứ sở. Sách có 9 chương ngắn, nhưng toàn thể sách là
một lời đe dọa của Giavê đối với các cường hào, ác bá trong dân.
Vào lúc này, chúng ta
hăy gạt sang một bên quan niệm về Thiên Chúa giận dữ, thích báo thù, một
Thiên Chúa chỉ có thể chiêm ngưỡng từ xa, bởi Ngài thường nổi cơn thịnh nộ,
mà hăy có ư tưởng về Thiên Chúa nhân từ, giàu ḷng thương xót và dễ tha thứ
bất cứ lúc nào chúng ta kêu xin. Thiên Chúa ấy thể hiện trong Kinh thánh và
trong con người của Đức Giêsu Kitô. Mọi sự đều tốt lành và hạnh phúc. Tuy
nhiên có một điều dễ làm cho Thiên Chúa ấy nổi giận mà tiên tri Amos nói tới
trong bài đọc hôm nay. Đó là áp bức những người nghèo khổ. Lúc ấy Ngài thực
sự nổi giận : "Đức Chúa đă lấy Thánh Danh là niềm hănh diện của Gia-cóp mà
thề. Chẳng bao giờ Ta quên một hành vi nào của chúng" (Am 8, 7). Họ đă làm
cho Thánh Danh Ngài trở thành phàm tục, buôn gian, bán lận. Họ chẳng có thể
chờ đợi cho hết ngày hưu lễ để bóc lột những người nghèo hèn, "Giảm cân,
giảm đấu, lừa đảo thiên hạ. Lấy tiền bạc mua kẻ cơ bần, đổi đôi dép lấy
người cùng khổ, mua lúa tốt, bán lúa mục .". Tất cả những bất công đó đều đổ
lên đầu dân đen, là những người phải triền miên gánh chịu nhọc nhằn, cho họ
được giàu sang, phú quư. Thiên Chúa thực sự nổi thịnh nộ, bởi Ngài luôn về
phe với những người chịu áp bức. Nếu Ngài không lập tức can thiệp cho họ,
th́ lời thề của Ngài đă là chắc chắn. Mọi sự nhất định sẽ ứng nghiệm trong
tương lai. Đất nước sẽ đi vào chiến tranh, tàn phá.
Lời cảnh cáo nghiêm
khắc đó của tiên tri Amos đưa chúng ta đến nội dung của bài Phúc Âm. Nhưng
phải nói ngay rằng rất khó mà giải thích bài đọc thứ ba hôm nay cho thỏa
đáng. Các tác giả đồng ư chia nó ra làm hai phần. Phần dụ ngôn (cc. 1 -8),
phần khuyên nhủ (cc. 9 -13). Phần khuyên nhủ có bố cục rất rời rạc. Nó là
một số lời dạy của Chúa Giêsu mà thánh Luca gom gọn lại mang chủ đề của bài
dụ ngôn. C̣n phần dụ ngôn th́ có lẽ là nguyên vẹn được truyền tụng trong dân
gian, thánh sử chỉ việc sao chép lại. Nhưng chúng ta rất phân vân không hiểu
tại sao Chúa Giêsu lại lấy thí dụ của một người quản lư bất lương. Bất lương
th́ dậy chúng ta được điều chi ?
Thực ra, ư nghĩa chính
của dụ ngôn không nằm ở từ bất lương mà ở từ phải tính sổ. Thời gian đă được
quyết định, người quản lư phải trả lẽ về các hành động của ḿnh. Chúa Giêsu
dùng các công việc trần tục để khuyên nhủ chúng ta về đàng thiêng liêng.
Chúng ta cũng thường phải quyết định, nhất là về cuối đời ḿnh. Giáo hội
cũng đưa ra những cơ hội để chúng ta hạ quyết tâm, như mùa Vọng, mùa Chay,
hành hương, ăn năn sám hối v .v. Chúa kêu gọi chúng ta trở lại, thay đổi ư
nghĩ, trái tim và canh tân cuộc sống . Dụ ngôn cho chúng ta cảm tưởng rằng,
thời giờ vắn vỏi, chúng ta phải tính sổ trước Thiên Chúa. Mỗi cuộc đời là
một quá tŕnh quản lư những của cải Thiên Chúa ban. Linh hồn, thân xác, ơn
huệ, bà con, anh em, cha mẹ, tài năng, vật chất, tinh thần thẩy đều được
Chúa trao cho chúng ta quản lư. Xin đừng phung phí như người quản gia trong
Tin Mừng, nhưng hăy trung tín mà làm lợi gấp trăm, gấp mười.
Ông chủ khen quản lư
của ḿnh đă sử sự khôn khéo trong t́nh huống của anh ta. Ông không nổi giận.
Thực ra, th́ anh quản lư đă không làm thiệt hại chủ trong trường hợp này.
Anh bất lương là trong các vụ việc trước đó. V́ theo tục lệ lúc bấy giờ, khi
cho vay th́ người ta đă tính lời luôn vào tiền vốn. Thí dụ vay tám mươi th́
trong giấy nợ ghi là một trăm. Anh quản lư chỉ hy sinh tiền lời chứ không
mất vốn. Đó là mánh lới "khôn ngoan" của anh, khi mất việc, anh sẽ được bạn
bè tiếp đón.
Nhân cơ hội này, thánh
Luca đưa ra những lời Chúa Giêsu khuyên chúng ta phải đối xử với tiền bạc ra
sao, hay đúng hơn, với toàn thể thế giới vật chất này : "Phần Thầy, Thầy bảo
cho anh em biết : hăy dùng tiền bạc bất chính mà mua lấy bạn bè, pḥng khi
hết tiền bạc họ sẽ đón rước anh em vào gia cư vĩnh cửu". Tiền bạc Chúa gọi
là bất chính, ngay cả khi nó ở trong tay các tín hữu. V́ theo một ư nghĩa
nào đó nó luôn luôn bất chính khi thu tích, khi sử dụng. Nó có thể làm hại
linh hồn, khi làm cho người ta trở nên tham lam, chai đá, vô tâm, kiêu ngạo,
áp bức . như hàng ngày thường thấy xảy ra nơi những người giàu có.
Chúa Giêsu đă từng
tuyên bố : "Người ta không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của
được" (Lc 10,13). Nhưng Người cũng dậy chúng ta một đường hướng sử dụng tiền
bạc thật hữu ích đó là mua bạn bè. Hay nói cách khác chia sẻ với những người
cùng khổ túng thiếu. Trong Tin Mừng, cũng như trong Cựu Ước, những người
cùng khổ luôn được Thiên Chúa yêu mến và bênh vực. Một cuộc đời thực sự
nghèo khó, luôn là cuộc đời trong trắng, thánh thiện, bởi nó biết quư trọng
các giá trị Chúa ban. Người giàu có không có được các cảm nhận như vậy. Họ
phung phí đời sống để hưởng thụ, cho nên Chúa yêu quư những tâm hồn khó
nghèo, gọi họ là bạn hữu, hoặc ngay cả đồng hoá với họ (Mt 25). Tiến xa hơn,
Ngài tuyên bố Nước Trời dành cho những kẻ nghèo hèn chứ không thể dành cho
những người giàu có được. Vậy khi đă biết sử dụng của cải một cách khôn
ngoan theo ư Thiên Chúa, th́ bất cứ ai cũng được đón tiếp vào Nước Trời.
Lời khuyên nhủ thứ hai
được thánh Luca ghi lại là về ḷng trung tín. Trung tín trong việc nhỏ và
trung tín trong việc lớn. Đó là đức tính chủ yếu của người quản lư. Có một
câu truyện vui vui về ngài tể tướng trung tín mà người ta hay truyền tụng.
Truyện kể rằng ở một nước hùng mạnh nọ, người tể tướng khôn ngoan, già cả
chết đi. Nhà vua rất thương tiếc, nhưng dầu sao cũng phải chọn tể tướng mới.
Rất nhiều người thuộc các phe nhóm khác nhau được tiến cử. Cuối cùng nhà vua
chọn ra được hai vị quan ngang sức nhau. Nhà vua phân vân nhiều ngày, không
biết chọn ai. Một hôm nhà vua gọi cả hai vị quan trao cho mỗi ông một cái
thùng, và sai ra giếng múc nước đổ đầy thùng. Hai vị quan vui mừng nhận
thùng ra đi. Tới giếng, vị quan thứ nhất múc nước đổ vào thùng. Nhưng đáy
thùng có một lỗ hổng, đổ măi thùng chẳng đầy, vị quan tức giận bỏ đi không
làm nữa, miệng lẩm bẩm : việc vô ích, ta không làm điều vô lư. Vị quan thứ
hai cũng nhận ra cái thùng thủng đáy, nhưng cứ tiếp tục làm, ḷng nhủ ḷng "Vua
bảo th́ cứ làm". Chẳng bao lâu, giếng cạn để lộ rơ cái nhẫn tể tướng ở dưới
đáy. Ông xuống lấy lên mang về cho vua. Nhà vua mỉm cười cầm lấy chiếc nhẫn
đeo vào ngón tay vị quan kiên nhẫn và trung tín. Hôm ấy nước có quan tể
tướng mới, cả triều đ́nh vui mừng.
Người tín hữu cũng vậy,
chúng ta vào thế gian tay trắng, th́ ra khỏi thế gian cũng chẳng mang theo
được ǵ. Cả cuộc đời chỉ là một quá tŕnh quản lư, nếu chúng ta kiên nhẫn và
trung tín đối với các ơn Chúa trao ban. Trung thành trong mọi công việc hàng
ngày, th́ cuối cùng Chúa cũng sẽ thưởng chúng ta phẩm hàm tể tướng trong
Nước Trời. Ước chi mọi người đều được như vậy. Amen
G. Nguyễn Cao Luật op
CÓ TIỀN, HĂY ĐEM SỬ DỤNG !
Lc 16:1-13
Phải lựa chọn ngay
Dụ
ngôn được thuật lại trong bài Tin Mừng hôm nay thường gây nhiều vấp phạm khi
tŕnh bày thái độ của người quản gia tinh khôn như là được phép. Tuy vậy,
cần phải đặt dụ ngôn vào toàn thể văn mạch của Tin Mừng và trong toàn bộ của
phần phụng vụ Lời Chúa.
Tin Mừng không cho biết người quản gia bất lương ở chỗ nào, chỉ biết rằng
anh ta phung phí tài sản của chủ. Anh bị gọi đến và nhận được thông báo phải
nghỉ việc. Trước tương lai đen tối, anh ta phải tính toán. Không thể nào
ngổi yên mà chịu chết đói. Nhưng làm ǵ bây giờ ? Không có sức để làm nghề
nông, c̣n đi ăn xin th́ xấu hỗ. Và anh đă t́m được một kế : lừa bịp ông chủ
và gây thiện cảm với các con nợ của chủ. Những người này phải giúp lại anh
ta, ít là tạm thời, cho đến khi anh ta kiếm được địa vị tương tự. Sự khéo
léo tính toán này có tính cách quan trọng.
Như vậy, khởi đầu người quản gia đă tạo cho ḿnh một thế giới nhỏ hẹp, và
anh ta nghĩ rằng tương lai ḿnh được bảo đảm. Chỗ cậy dựa của anh ta, đó là
tiền bạc anh đă đánh cắp của ông chủ. Nhưng mảnh đất nhỏ hẹp, nơi anh đang
thu ḿnh, lại nỗ tung, và anh lại phải đối diện với những nguy cơ của cuộc
sống, phải đỗ mổ hôi để kiếm miếng ăn.
Bấy giờ anh ta lại phải t́m cách lập lại ṿng an toàn cho ḿnh. Cái ṿng này
cũng vẫn dựa trên tiền bạc. Nhưng phải có sự trợ giúp của người khác, cần có
sự đỗi chác : tôi trừ số nợ anh mắc với chủ, và ngày mai, anh nhớ đón tiếp
tôi.
Thật là khôn khéo. Chính Đức Giêsu đă ghi nhận ở cuối dụ ngôn. Khi con người
muốn t́m sự an toàn cho ḿnh, họ đem hết mọi nỗ lực, mọi khả năng để làm
điều đó.
Thế là mối tương quan giữa người quản gia và ông chủ, lẽ ra phải dựa trên sự
tin tưởng, công bằng và tự do, lại được đặt trên sự hư hoại, trên mưu mẹo.
Tất cả mọi phía đều bị hạ thấp.
Thực vậy, sự an toàn đó chỉ có tính cách giả tạo, tạm bợ, v́ nó dựa trên sự
đỗi chác, trên sự ngờ vực.
Mặc dù khen ngợi sự khôn khéo của người quản gia, nhưng Đức Giêsu không hề
có ư khuyên các môn đệ phải noi theo gương người quản gia. Có chăng, ở đây,
Đức Giêsu chỉ muốn đề cập đến thái độ khôn ngoan và mau lẹ trước mầu nhiệm
Nước Trời. Trước những vấn đề của trần gian, trước sự an toàn giả tạo, tạm
bợ, người ta khôn khéo và mau lẹ, c̣n trước mầu nhiệm Nước Trời, trước vận
mệnh vĩnh cửu của ḿnh, người ta lại hững hờ và chậm chạp. Hẳn là Đức Giêsu
cảm thấy đau ḷng v́ lời giảng dạy của Người, các phép lạ Người làm không
giúp các môn đệ ư thức hơn, nhanh nhẹn và nhiệt thành hơn trong việc đi theo
Người. Dụ ngôn được kể ra như để cho thấy nét đặc trưng trong sứ điệp của
Đức Giêsu. Đọc dụ ngôn nay, người ta liên tưởng đến dụ ngôn cây vả (Lc
16,3-9), và dụ ngôn hai người kiện cáo nhau (12,58-59).
Như vậy, trước đám thính giả hay ṭ ṃ, nhưng lại chẳng quyết định ǵ cả,
Đức Giêsu t́m cách cho họ ư thức được tầm quan trọng của t́nh trạng : họ
phải mau mắn lựa chọn khi nghe sứ điệp của Đức Giêsu. Phải quyết định ngay,
không thể chần chờ, v́ đă quá trễ; hạnh phúc tương lai tuỳ thuộc vào đấy.
Cung cách quản lư mới
Từ
đó, Đức Giêsu mời gọi thay đỗi cung cách quản lư. Tiền bạc vẫn cần phải có,
nhưng phải khéo léo sử dụng : tiền bạc được sử dụng dựa trên t́nh bạn, trên
sự tin tưởng, sự chân thật.
Theo quan niệm Tin Mừng, tiền bạc có thể là một nguy cơ lớn lao cho con
người. "Hạnh phúc thay ai có tâm hổn nghèo khó." Tuy vậy, tiền bạc bị khinh
chê không phải v́ tiền bạc, nhưng là v́ cách sử dụng. Khi người ta lo giữ
cho ḿnh, tiền bạc trở thành tai hoạ, c̣n khi đem bố thí cho người nghèo,
tiền bạc trở thành một bảo đảm cho hạnh phúc vĩnh cửu. Chính cách quản lư
như thế này cũng chứng tỏ ḷng trung tín của một người được giao nhiệm vụ
trông coi tài sản của chủ. Có nhiều cách để quản lư tài sản, ở đây là phân
phát cho người nghèo, không được coi những của cải ḿnh đang nắm giữ là của
riêng ḿnh, để rổi chỉ lo cho những nhu cầu của ḿnh, trái lại, phải luôn
nhớ rằng, Thiên Chúa đă trao những của cải đó để mưu ích cho người nghèo.
Như vậy, sau khi kêu gọi người tín hữu phải biết khôn khéo, Tin Mừng mời gọi
họ hăy sống xứng đáng với ḷng tin tưởng Thiên Chúa dành cho họ qua việc
trao cho họ sử dụng những của cải trần gian.
Cuối cùng, người ta sẽ phải lựa chọn giữa Thiên Chúa và tiền bạc. Phụng thờ
Thiên Chúa có nghĩa là dấn thân cách trọn vẹn, quyết liệt, không hề nghĩ
tưởng đến một điều ǵ khác. C̣n khi coi tiền bạc là tất cả, người ta sẽ biến
nó thành một vị thần, và phục lạy nó.
Tới đây, người ta nhận thấy rơ giáo huấn về cách sử dụng tiền bạc. Người tín
hữu hiểu rằng ḿnh đón nhận của cải là để chia sẻ với người khác đang phải
túng thiếu. Nếu họ mải mê với nó, và xử sự như là ḿnh có quyền tuyệt đối,
họ đă biến nó thành ngẫu tượng, và như vậy là đụng chạm đến quyền tối thượng
của Thiên Chúa. Kẻ thù nguy hiểm nhất của tự do con người là tiền bạc ; nó
muốn lôi chúng ta ra khỏi Thiên Chúa để đi theo nó.
Như thế, có hai thế giới : một thế giới của tiền bạc, của sự an toàn giả tạo,
của sự tính toán hơn thiệt; một thế giới của sự tin tưởng, của t́nh bạn, của
sự ban tặng. Giữa hai thế giới, không thể có sự thoả hiệp. Giữa Thiên Chúa
và tiền bạc : người ta phải chọn lựa một trong hai, và khi đă chọn lựa, phải
sống theo chọn lựa ấy.
*
* *
Câu chuyện về người quản gia bất lương nhắc nhở hai giáo huấn : mỗi người
phải ư thức về những đ̣i hỏi của giai đoạn hiện tại, và phải đáp trả ngay
tức khắc và không thoái lui trước lời mời gọi của ân sủng. Nếu để lui lại
th́ sẽ chậm trễ.
Vậy, mỗi chúng ta phải biết sử dụng tiền của : thái độ của người Ki-tô hữu
phải thật dứt khoát, không chút lập lờ, đó là sử dụng tiền của cho những ai
đang cần đến. Nếu lo tích trữ cho ḿnh, chúng ta sẽ trở thành người sùng bái
ngẫu tượng.
Thực là một điều khó khăn, tiền bạc vẫn cần, vẫn phải có, nhưng lại phải
vượt qua, phải khước từ như là không có, không phải của ḿnh.
*
* *
Bạn có nhiều của cải ? Rất tốt !
Cha bạn có tài sản lớn lao
và
bạn được thừa kế : rất hợp pháp !
Nhà bạn đầy những thành quả
do
công lao vất vả của bạn :
chẳng có ǵ đáng chê trách !
Nhưng này bạn,
đó
không phải là giàu có,
v́
nó không làm cho bạn được b́nh an.
Nếu bạn yêu quư những của cải ấy,
bạn sẽ bị tiêu diệt cùng với nó.
Hăy đem tiêu dùng, và bạn sẽ không bị diệt vong.
Hăy đem cho, và bạn sẽ nêu giàu có ;
hăy đem gieo, và bạn sẽ gặt lại được.
...
phỏng theo thánh Âu-tinh
Giacôbê Phạm Văn Phượng op
Dùng Tiền Mua Bạn
(Lc 16,10-13)
Người ta kể rằng : thời Chiến quốc, Phùng Huyên phục vụ cho Mạnh Thường Quân,
là tướng quân của nước Tề. Một lần kia, Mạnh Thường Quân nhờ Phùng Huyên đi
sang đất Tiết để thu các món nợ. Trước khi ra đi, Phùng Huyên hỏi : “Thu
xong nợ rồi có cần mua vật ǵ không ?”. Mạnh Thường Quân bảo : “Xem trong
nhà c̣n thiếu vật ǵ th́ cứ mua về”. Phùng Huyên đến đất Tiết, cho mời tất
cả những con nợ của chủ đến và nói : “Mạnh Thường Quân ra lệnh xóa bỏ tất cả
các món nợ”, và để cho mọi người tin lời ông nói, Phùng Huyên đem đốt hết
giấy nợ. Toàn dân đất Tiết rất vui mừng, tung hô vạn tuế.
Khi Phùng Huyên trở về, Mạnh Thường Quân ngạc nhiên thắc mắc : sao Phùng
Huyên đi đ̣i nợ mà mau chóng thế, nên hỏi thu nợ xong chưa ? Phùng Huyên trả
lời : “Thu xong cả rồi”. Mạnh Thường Quân hỏi : “C̣n vật mua về đâu ?”.
Phùng Huyên nói : “Trước khi đi, tướng quân bảo tôi mua vật ǵ trong nhà c̣n
thiếu, tôi trộm nghĩ trong nhà tướng quân chất chứa đầy những đồ quư giá,
ngoài chuồng nuôi đầy ḅ ngựa, vậy vật tướng quân c̣n thiếu là điều nghĩa,
nên tôi mua điều nghĩa đem về”. Mạnh Thường Quân hỏi : “Mua điều nghĩa là
thế nào ?”. Phùng Huyên đáp : “Tôi tha cho tất cả các con nợ và nhân đó
thiêu hủy các giấy nợ, và được dân chúng vui mừng tung hô vạn tuế, tôi v́
tướng quân nên mua được điều nghĩa về”. Một năm sau, vua nước Tề không dùng
Mạnh Thường Quân làm tướng quân nữa, nên ông phải thu về đất Tiết ở. Bấy giờ
rất đông người già trẻ lớn bé ra đường đón chào, hoan nghênh nhiệt liệt. Khi
ấy Mạnh Thường Quân nói với Phùng Huyên : “Tiên sinh v́ tôi mà mua điều
nghĩa, bây giờ tôi mới trông thấy”.
Bài Tin Mừng Chúa Giêsu cũng dạy : “Hăy dùng tiền của mà mua lấy bạn hữu”.
Trước khi dạy điều trên, chúng ta thấy Chúa kể một dụ ngôn, qua dụ ngôn này
Chúa dạy chúng ta hăy biết cách dùng tiền của để mua lấy điều nghĩa. Dụ ngôn
được gọi là dụ ngôn người quản gia bất lương.
Anh được ông chủ tín nhiệm trao cho nhiệm vụ quản lư công việc kinh doanh
làm ăn và trông coi tài sản của ông. Nhưng anh đă quản lư tồi tệ, làm ăn lem
nhem, nên bị ông chủ đuổi, cho nghỉ việc luôn. Từ lúc được tin ông chủ thải
hồi, anh đă khôn khéo tính toán cho tương lai đời ḿnh, anh t́m cách qua mặt
ông chủ một lần nữa và bịt mắt mọi người, kể cả các con nợ.
Anh cho gọi các con nợ của chủ đến mà trước đây chính anh đă thay mặt chủ
cho họ vay mượn, người nào anh cũng giảm số nợ cho họ : Một con nợ về dầu ô-liu,
anh giảm cho 50%, một người nợ lúa ḿ, anh giảm cho 20%... Từ con nợ của ông
chủ, anh làm cho họ thành con nợ của anh, bằng cách giảm đi như thế. Đó là
cách mua chuộc bạn bè, mua chuộc t́nh cảm bằng sự gian dối, đó là cách làm
ơn cho người để sau này họ sẽ giúp đỡ anh, anh biến họ nên những kẻ đồng lơa,
và thấy lợi trước mắt, họ đă làm theo anh. Cư xử như vậy, đối với chủ là bất
lương và Chúa khen viên quản gia bất lương ấy, đă biết xử trí mưu lược lo xa
cho ḿnh để khi mất việc sẽ có người thương giúp ḿnh.
Tại sao Chúa Giêsu lại khen cách làm bất lương của anh ta ? Như thế có phải
là Chúa đề cao sự xấu, là sự bất lương của viên quản gia không ? Thưa, không
bao giờ, Chúa không khen việc làm của người quản gia kia, v́ việc làm của
anh là bất lương, nhưng Ngài nh́n nhận rằng anh khôn khéo, tháo vát, mau lẹ
xoay trở, Chúa bảo đó là sự khôn khéo theo kiểu thế gian. Nói cách khác,
Chúa không dạy : hăy học thói gian tham biển lận của anh ta, Chúa cũng không
dạy “mục đích biện minh cho phương tiện”, nghĩa là mục đích tốt th́ phải có
phương tiện tốt, và phương tiện tốt sẽ đạt mục đích tốt, chứ mục đích tốt
không biện minh cho phương tiện xấu được. Thí dụ : không thể ăn cắp để làm
bác ái, không thể gian tham để làm việc từ thiện. Cho nên, không thể dùng
phương tiện xấu để đạt mục đích tốt được : cây xấu sinh quả xấu, chứ cây xấu
không thể sinh trái tốt được. Người quản gia đă dùng phương tiện xấu để đạt
mục đích tốt cho tương lai đời ḿnh.
Từ
việc làm và cách xử trí của người quản gia này Chúa Giêsu liên tưởng đến
phương diện nước trời, và Ngài tỏ ra đau ḷng khi thấy người ta không mau lẹ
và khôn khéo như vậy, Chúa đem ơn cứu độ đến qua lời giảng dạy và gương sáng
của Ngài, nhưng sao người ta hững hờ và chậm chạp đến như thế. Người ta
không lanh lẹ mau trí xoay trở đối với nước trời như người quản gia bất
lương kia lanh lẹ mau trí xoay trở đối với việc ở đời này, bởi v́ con cái
đời này khôn khéo hơn con cái sự sáng.
Tóm lại, chủ đích của Chúa Giêsu khi nói dụ ngôn này là Ngài muốn dạy : phải
biết khôn khéo, phải biết cố gắng, phải biết lo xa như người quản gia ấy,
nhưng không bao giờ được bắt chước cách làm gian tham, biển lận và bất lương
của anh ta. Xin Chúa cho chúng ta một nghị lực và can đảm để luôn chế ngự
được hấp lực của đồng tiền, đừng bao giờ v́ tiền bạc mà bôi đen ḷng ḿnh :
“Hoàng kim hắc thế tâm”. Và xin Chúa cho chúng ta biết sử dụng tiền bạc của
cải trần gian cho hợp t́nh hợp lư, nhất là cho t́nh yêu thương, bác ái, chia
sẻ. Đó là một cách đầu tư cho cuộc sống mai sau, đó là một cách cư xử khôn
khéo để có nhiều bạn hữu chân thành đón rước chúng ta vào hạnh phúc nước
trời.
Giuse Nguyễn Văn Thuần op
Anh
em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa lẫn tiền của
Lc 16,10-13
Trong cuộc sống hiện tại nếu chúng ta coi trọng đồng tiền th́ nó sẽ dễ dàng
trở nên thần thánh của chúng ta. Chúng ta có thể đặt đồng tiền trước cả tính
lương thiện, sự công bằng, thậm chí cả đời sống gia đ́nh. Bầu khí xă hội
tiêu thụ khiến người ta tin rằng càng sở hữu nhiều càng tốt. Con người b́nh
thường bị sương mù che phủ đến độ không c̣n nhận ra đâu là tầm quan trọng
nhất trong cuộc sống.
Ngôn sứ Amốt lên án những kẻ thờ lạy, ca ngợi Thiên Chúa trong ngày hưu lễ,
nhưng lại bóc lột kẻ nghèo khó trong những ngày c̣n lại. Chúa Giêsu nói:
“Các con không thể vừa phục vụ Thiên Chúa lại vừa phục vụ tiền của được”.
Cũng thế, chúng ta không thể vừa phục vụ người anh chị em chúng ta lại vừa
phục vụ tiền bạc.
Một ngày nọ, có một người đàn ông giàu có nhưng keo kiệt đi đến vị thầy
Rabbi của ông để xin được chúc lành. Thầy Rabbi chào hỏi ông ta một cách
thân thiện và mời ông ta vào pḥng. Sau đó đưa ông ta tiến đến khung kính
cửa sổ, nh́n ra đường và nói : “Nh́n xem và nói cho tôi biết anh thấy ǵ ?”
Người đàn ông giàu có trả lời : “Con nh́n thấy một người đang đi bộ.”
Sau đó, thầy Rabbi dẫn anh đến chỗ đặt một tấm gương lớn, và hỏi : “Nh́n vào
tấm gương và nói cho tôi biết anh thấy ǵ ?”
Người đàn ông trả lời : “Con thấy chính con”.
“Này anh bạn thân mến, tôi sẽ giải thích điều này cho anh bạn hiểu. Cửa sổ
được làm bằng kính, và tấm gương soi cũng thế. Tuy nhiên, lớp kính của tấm
gương soi đă được tráng thêm một lớp bạc. Khi bạn nh́n xuyên qua tấm kính
trong suốt, bạn sẽ thấy người ta; c̣n khi bạn phủ lên nó một lớp bạc th́ bạn
sẽ không c̣n thấy người khác nữa, lúc ấy bạn chỉ thấy có chính ḿnh. Cũng
thế, khi bạn chỉ quan tâm đến tiền, bạn sẽ chẳng c̣n thấy ai nữa và bạn chỉ
thấy có chính ḿnh.”
Chúng ta không thể có được sự măn nguyện hoặc t́m được ư nghĩa nơi vật chất.
Nhưng khi chúng ta hiến dâng chính ḿnh để phục vụ người khác, điều đó sẽ
đem lại cho chúng ta mục đích và ư nghĩa trong cuộc sống. Trao ban cho người
khác là điều làm cho chúng ta cảm thấy ḿnh được hiện hữu.
Henrik Ibsen nói : “Tiền có thể mua được cái vỏ bọc của mọi thứ nhưng không
thể mua được cái cốt yếu bên trong. Nó có thể đem lại cho bạn thực phẩm
nhưng không đem lại sự ngon miệng, đem lại cho bạn dược phẩm nhưng không đem
lại sức khoẻ, đem lại sự quen biết nhưng không đem lại bạn hữu, đem lại sự
phục vụ mà không đem lại trung thành, đem lại những ngày vui thích nhưng
không đem lại b́nh an và hạnh phúc”
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,
Qua bài Tin Mừng chúng con nh́n thấy rơ tinh thần Kitô giáo không thể đi đôi
với ḷng tham tiền hám của. Xin cho chúng con luôn ư thức được rằng sự giàu
có như là một ơn lành của Thiên Chúa. V́ đó là phần thưởng Thiên Chúa ban
cho những ai biết dùng của cải làm đẹp ḷng Chúa và biết đối nhân xử thế
trên đời. Thế nhưng, với thời gian chúng con đă hiểu được rằng tiền bạc có
phần nguy hiểm và nhiều khi đó là đặc quyền đặc lợi của những ai xa rời
Thiên Chúa.
Đôi khi chỉ cần có một địa vị đáng nể trọng là người ta tự cho ḿnh có lư:
v́ thế người Pha-ri-siêu cảm thấy họ có quyền xét đoán và định đoạt những
việc thuộc về Thiên Chúa. Theo gót họ, nhiều lúc chúng con cũng đă từng có ư
đem tiền tài và quyền chức phục vụ Nước Thiên Chúa, rồi chẳng mấy chốc chúng
con tự phong cho ḿnh làm người quản lư Nước Thiên Chúa. Nhưng đến phiên
tiền bạc lại làm chủ các sở hữu chủ của nó. Chúng con mau chóng tán thành
một trật tự pháp lư trong đó các đặc quyền của ḿnh được hợp thức hoá, mà
quên đi những giá trị của Tin Mừng là công bằng, khiêm tốn và thanh bần.
Xă
hội hôm nay đang thấm nhiễm đầy tính hưởng thụ của cải vật chất, nhiều người
bị cám dỗ sống chỉ nghĩ đến nhà cửa, quần áo, ăn uống, tiền bạc và được
hưởng dùng càng nhiều phương tiện càng tốt. Xin cho chúng con luôn thức tỉnh
trước những cám dỗ đó. V́ tất cả sự giàu sang ở đời này chỉ là hư vô. Và
những ǵ chúng con đang có chúng con cũng không thể mang theo vào cuộc sống
vĩnh cửu. Hơn nữa, chúng con biết rằng của cải vật chất, lúa gạo, quần áo,
nhà lầu, xe hơi, vàng bạc là phương tiện cần thiết để sống, nhưng không phải
là cùng đích và không bao giờ là tất cả. Không thể v́ chúng mà chúng ta tự
cho phép ḿnh làm tất cả mọi cách, kể cả buôn gian bán lận, xâm phạm mạng
sống cũng như tiết hạnh của người khác, tham ô, tham nhũng, khai thác “con
người” và “thiên nhiên” một cách bất chính được.
Tiền bạc, của cải vật chất tự nó không phải là xấu. Tiền bạc là một người
đầy tớ tốt. Ai cũng cần có tiền bạc, của cái vật chất để sống xứng đáng với
nhân phẩm của ḿnh. Bên cạnh đó, tiền bạc, của cải vật chất luôn luôn là con
dao hai lưỡi, là một ông chủ xấu. Xin cho chúng con biết luôn thức tỉnh
trong việc sử dụng tiền bạc, của cải vật chất. V́ khi sử dụng tiền bạc như
một phương tiện th́ nó sẽ giúp chúng ta sống tốt đẹp, hạnh phúc. Nhưng
trong khi bôn ba vất vả kiếm sống hằng ngày, chúng ta phải t́m kiếm Nước
Thiên Chúa và những giá trị của Nước Thiên Chúa trước tiên.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,
Chính Chúa mời gọi chúng con tự vấn lương tâm về thái độ của chúng con đối
với của cải trần thế. Thiên Chúa tạo dựng và ban phát của cải trần thế để
chúng con hưởng dùng và phụng sự Chúa một cách tốt đẹp. Bao lâu của cải trần
thế là phương tiện giúp con người đạt tới cùng đích, th́ bấy lâu chúng con
c̣n là người quản lư trung tín của Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, qua bài Tin Mừng Chúa đă nhắc nhở chúng con về sự
thống nhất trong đời sống đức tin. Chính trong cuộc sống mỗi ngày, chúng con
thể hiện và sống niềm tin. Chính trong những cái bé mọn, nhỏ nhặt thường
ngày chúng con t́m kiếm và xây dựng những giá trị của Nước Trời. Chính trong
những quan hệ và gặp gỡ mỗi ngày, chúng con đă gặp được chính Chúa. Chính
trong những tha nhân, nhất là những người nghèo khổ mà chúng con yêu mến
Chúa một cách thiết thực hơn.
Nguyện xin Chúa Giêsu Thánh Thể ban muôn ơn lành và cho chúng con được sống
sung túc từng giây phút hiện tại. Xin cho chúng con thể hiện và xây dựng
t́nh người, t́nh liên đới qua những quan hệ gần gũi nhất là gia đ́nh và môi
trường sống hằng ngày. Xin Chúa Giêsu Thánh Thể chúc lành và thánh hoá chúng
con mỗi ngày. Amen
Lm. Jude Siciliano, OP.
Bản dịch : Lm Thomas Trần Ngọc Tuư, OP
Con Cái Sự Sáng Trong Của Cải
Vật Chất
(Lc 16, 1 - 13)
Thưa quư vị,
Thoạt nh́n các dụ ngôn trong Tin Mừng xem ra dễ đọc, v́ là những chuyện của
cuộc sống b́nh thường. Dân gian ai cũng có chút ít kinh nghiệm về các câu
truyện ấy. Nhờ đó mà người ta dễ nắm bắt ư nghĩa và bài học Đức Giêsu dạy
bảo. Nhưng sự thực không phải vậy. Nếu suy nghĩ sâu vào mỗi dụ ngôn, người
ta sẽ ngộ ra mỗi chuyện đều là một đại dương mênh mông về luân lư, tín lư.
Do đó rất khó đọc. Điều người ta nhận thức được th́ rất nhỏ, sống và hành
động càng ít hơn. Bởi tuy rằng mỗi người đều có ḷng khao khát phục vụ Chúa,
nhưng với điều kiện là không can thiệp vào lối sống, thói quen của người ta.
Cho nên giữa lư thuyết và thực hành có một khoảng cách, xa hơn đất và trời.
Nói như vậy không phải quá đáng v́ cuộc sống vật chất có sức thu hút linh
hồn nặng nề hơn trái đất hấp dẫn các vật thể có thân xác. Thí dụ, mọi người
đều muốn một cuộc sống dễ chịu, nhiều tiền bạc, giàu sang, tiện nghi, danh
tiếng. C̣n tôn giáo, hăm ḿnh, hy sinh, khổ chế theo gương Chúa và các thánh
th́ chỉ là xa xỉ. Tuyển dân Do Thái nhiều lần bất trung với Đức Chúa, với ơn
gọi “làm ánh sáng cho muôn dân” chẳng qua cũng do cám dỗ của cuộc sống vật
chất. Các tiên tri nếu gọi trở lại th́ bị giết chết, bị loại trừ khỏi xă hội.
Ngày nay không hơn. Chúng ta vẫn nhiều lần đi vào vết xe đổ của tuyển dân
khi xưa, nếu không muốn nói là tệ hơn. Cho nên lời Chúa hôm nay quả là Chân
lư: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được”.
Tiền của là đối kháng của Thiên Chúa theo như lời tuyên bố vừa nêu. Vậy chỉ
khi nào linh hồn thanh thoát khỏi tiền bạc, như thánh Phanxicô khó khăn, lúc
ấy mới có cơ may phụng thờ Thiên Chúa đích thật. Các “biện minh” chỉ là
“khiên che, thuẫn đỡ” để linh hồn “an toàn” trong việc thu tích của cải.
Chúng ta đi vào dụ ngôn cho ư nghĩa được rơ ràng hơn. Câu đầu tiên gây rắc
rối là ông quản gia phung phí tài sản của chủ. Tài sản nào mà ông chủ lại “khen”?
khen tính bất lương của đầy tớ ư? Liệu ông có điên không đấy? Liệu chúng ta
nên học hỏi người quản gia bất tín này, đồng loă với kẻ xấu, để giữa lấy
cuộc sống “ấm cúng, đầy đủ”, trên cái giá người khác phải trả? Những lời
tiếp theo của dụ ngôn giải thích vấn đề. Nhưng xin nhớ “tiền bạc” là đối
kháng của Thiên Chúa. Không bao giờ có thể phụng sự Thiên Chúa cho đúng
nghĩa nếu c̣n làm tôi tiền bạc. Tiền bạc cũng là một ông thần khác đ̣i hỏi
phục vụ.
Phúc âm chỉ nói trống tội của quản gia là phung phí, nhưng không cho biết rơ
ông lỗi phạm thế nào. Có nhiều lối giải thích khác nhau. Nhưng điều chắc
chắn là hắn bị đuổi việc và cần phải hành động nhanh chóng để cứu văn bản
thân. Hắn hành động đúng như t́nh huống đ̣i hỏi: dứt khoát và mau lẹ. Tập
trung các con nợ lại và giảm bớt số nợ để t́m bạn hữu. Liệu đúng là lại bất
lương ? Xâm phạm quyền lợi của chủ? Nhưng tại sao ông chủ lại khen hắn ? Đó
là một thách đố cho các học giả và trí óc chúng ta ? Phải chăng thực tế ông
chủ không bị thiệt hại ? Và nh́n ra sự khôn khéo của bề tôi. Có người giải
thích rằng khi ghi sổ nợ, quản gia đă thêm mắm muối vào để kiếm lợi cho
riêng ḿnh. Đó là thói tục miền trung đông và được luật pháp bảo hộ. Lúc này,
để cứu văn t́nh h́nh, hắn chỉ việc xoá phần mắm muối đi mà không làm thiệt
hại ông chủ. Cho nên ông chủ khen tài trí của hắn mà không nổi giận. Lư luận
xem ra vững chăi, nhưng người ta không chắc chắn đó là sự thật.v́ trong luật
Môsê việc cho vay ăn lời hay chiếm đoạt tài sản đều bị cấm. Việc gia nhân
làm chỉ có tính trả lại công lư mà hắn phải thực hiện. Trường hợp này là
đáng khen. Những câu văn sau đó ủng hộ lư lẽ đó.
Câu thứ nhất là: “Con cái đời này khôn khéo hơn cả con cái ánh sáng khi xử
sự với người đồng loại”. Trong hoàn cảnh khẩn cấp, người quản gia đă hành
động rất khôn khéo, cho nên được khen ngợi. Xem ra Đức Giêsu gợi ư các môn
đệ phải xử tương tự trong những t́nh huống cấp bách khác mà họ gặp phải trên
đường theo Ngài lên Giêrusalem và chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Người
môn đệ Chúa phải hành động ra sao khi gặp khủng hoảng? Liệu họ có phải là
“Con cái Ánh Sáng”? Tiếp tục chọn Thiên Chúa là ưu tiên số một dù phải hy
sinh mạng sống? Hay là con cái của đời này: hèn nhát ? Chúng ta hy vọng ḿnh
sẽ là con cái ánh sáng và hành động khôn ngoan để theo ơn soi sáng của Chúa
Thánh Linh. Chứ không phải lựa chọn giầu sang, tiện nghi vật chất. Oi Lạy
Chúa Giêsu Thánh Thể mà chúng con cử hành, xin trợ giúp ḷng tin yếu kém của
chúng con, là những kẻ đang bắt cá hai tay.
Bởi lẽ hôm nay Chúa mời gọi chúng con xét lại thái độ đối với của cải trần
gian. Một trong đề tài trọng yếu của Phúc Am Luca là sự nghi ngờ của Chúa về
thái độ của chúng con đối với tiền bạc, giàu sang. Của cải vật chất là cái
bẫy rất nguy hiểm cho các môn đệ Chúa. Nó làm phân tán trí ḷng chúng con
khỏi những giá trị đích thực của cuộc đời: “Ai theo tôi là không từ bỏ của
cải, vợ con, nhà cửa, cha mẹ và ngay cả mạng sống ḿnh mà theo, th́ không
đáng làm người môn đệ”. Rơ ràng và dứt khoát như vậy.
Dĩ
nhiên người ta vẫn có khả năng “dùng của cải bất chính mà tạo lấy bạn bè”
như Chúa chỉ dạy tiếp theo. Trong Luca có nhiều gương mặt như vậy. Thí dụ
ông Giakêu, các phụ nữ giàu có theo Ngài từ Galilea, lấy của cải mà giúp đỡ
sứ vụ của Ngài, Maria đập vỡ b́nh dầu quư ở nhà ông Simon … Họ là con cái
ánh sáng biết khôn ngoan sử dụng của cải đời này. Họ đă theo sự thúc đẩy của
dụ ngôn mà tiêu tốn tiền tài, sức lực, thời gian phục vụ Chúa. Cũng như thời
Tin Mừng, chúng ta hôm nay có thể mường tượng ra cách thức phải sử dụng của
cải vật chất ra sao và hành động chính xác, nhanh chóng khi t́nh huống xảy
ra. Không phải lúc nào cũng phung phí tài sản vào những mục tiêu không cần
thiết. Các bậc thánh thiện cũng chẳng hề làm như vậy. Thí dụ t́m việc làm
cho các lao động thất nghiệp, hỗ trợ các học sinh nghèo, nuôi cô nhi quả phụ,
thuốc men cho các bệnh nhân khốn khó. Chúng ta có rất nhiều cơ hội cho hành
động khôn ngoan của ḿnh theo lời chỉ dạy của Chúa. Ay là những nơi tiền dư
gạo thừa. C̣n những gia đ́nh thiếu thốn th́ cố gắng no đủ cũng là vất vả lắm
rồi. Phúc Âm hôm nay cho chúng ta một chỉ dẫn sáng giá để hành xử theo chiều
hướng “ánh sáng”. Chúa đ̣i hỏi chúng ta lựa chọn khôn ngoan và trung thành.
Ngài muốn biết đâu là ưu tiên số một trong cuộc đời mỗi người, bất kể tu sĩ,
linh mục, hay giáo dân. Nếu chúng ta vấn tâm mỗi ngày về hành vi của ḿnh
trước nhan Thiên Chúa, sẽ biết hành xử như con cái ánh sáng chứ không phải
bầy tôi của sự tối tăm.
Tiên tri Amos của bài đọc I củng cố thêm quan điểm của thánh Luca hôm nay.
Ong vô địch trong việc vạch mặt giàu có bất chính trong xă hội Do Thái thời
ấy. Những người kiếm lợi lớn trên lưng trên cổ những kẻ nghèo khó: “Hăy nghe
đây, hỡi những ai đàn áp người cùng khổ và tiêu diệt kẻ nghèo hèn trong xứ,
các ngươi thầm nghĩ bao giờ ngày mồng một qua đi, cho ta c̣n bán lúa. Bao
giờ hết ngày Sabát, để ta bày thóc ra? Ta sẽ làm cho cái đấu nhỏ lại, quả
cân nặng thên … Đức Chúa lấy thánh danh là niềm hănh diện của Giacóp mà thề:
Ta sẽ chẳng bao giờ quên một hành vi nào của chúng”. Bài đọc 2, thánh Phaolô
thúc giục tín hữu cầu nguyện cho hết mọi người, nhất là các cấp lănh đạo,
giữ các chức năng công quyền, để họ biết lựa chọn người nghèo, v́ ở nấc
thang xă hội này, tiếng nói của tiền bạc rất mạnh mẽ, nhiều khi lấn át cả
lương tâm. Biết bao cánh cửa mở ra đón chào tiền bạc. Tiền bạc đă trở nên
ông thần (tài) mọi người phải thờ phượng. Chẳng ai có can đảm dửng dưng với
tiền bạc, châu báu.
Nói như vậy không quá đáng đâu, chúng ta ở với những nước giầu có sống nhung
lụa trên nhân công rẻ mạt của thế giới thứ ba, sản xuất những hàng hoá để
chúng ta buôn bán kiếm lời kếch xù. Thánh Luca, tiên tri Amos và các ngôn sứ
luôn nhắc nhở Thiên Chúa ưu tiên lựa chọn người nghèo khổ. Đức Chúa gán cho
của cải thế gian là bất chính. Ngài đặt nghi vấn về cách thức người ta thu
tích kho tàng vật chất? Với giá nào? Tiên tri Amos trả lời: “Ta sẽ làm lệch
cán cân để đánh lừa thiên hạ, đem tiền bạc mua đứa cơ bần, đem đôi dép đổi
lấy tên cùng khổ”. Làm thế nào thế giới này trở thành ngôi nhà chung cho mọi
người? Làm thế nào nhân loại cùng nhau gọi Thiên Chúa là Cha? Amen.
Đỗ Lực op
Tham Th́ Thâm
(Lc 16:1-13)
Ḷng tham thể hiện qua nhiều h́nh thức cụ thể. Cuối tháng 7 năm 2007 vừa
qua, ĐHY Phạm Minh Mẫn đă lên tiếng tố cáo : “Thực tế cho thấy là giai cấp
vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến ḿnh thành một giai cấp mới mà
tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ. Ngày nay khi mà một viên chức Nhà
Nước phải chia 1.000 tỷ đồng cho người vợ ly dị, th́ không c̣n là tư sản nữa,
mà phải gọi là tư bản hay đại gia đỏ. Lâu lâu rồi, tôi thấy báo chí tường
thuật lời ông Tổng Bí Thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn. Có lẽ là quốc nạn
cho người dân, chớ c̣n đối với nhiều đày tớ của nhân dân, đó là cơ hội tốt
để trở thành đại gia đỏ.” (1)
Lời tố cáo này cũng như tiếng kêu dân oan phải chăng là muối bỏ bể hay tiếng
kêu trong sa mạc ? Nếu quốc nạn chỉ là quốc nạn, có lẽ vấn đề sẽ dễ giải
quyết. Nhưng khi quốc nạn trở thành cơ hội lớn cho kẻ cầm quyền, ai dám nh́n
thẳng vào sự thật để t́m hướng giải thoát ? Dụ ngôn hôm nay sẽ cho chúng ta
thấy tất cả sự thật và những hệ lụy về ḷng tham vô đáy của con người.
MĂNH LỰC ĐỒNG TIỀN
H́nh ảnh ông phú hộ xuất hiện nhiều lần trong Tin Mừng. Mỗi lần một vẻ và
một ư nghĩa khác nhau. Hôm nay, ông phú hộ không phải là vai chính, nhưng
lại có quyền định đoạt cho sự việc diễn tiến và vạch trần tất cả sự thật của
người quản lư, nhân vật chính trong dụ ngôn hôm nay.
Ngày xưa, theo phong tục Do thái, vẫn có những người nhân danh ông chủ cho
vay cắt cổ. Người quản lư bất chính v́ đă phung phí tài sản ông chủ và bóc
lột tận xương tủy những người nghèo khổ. Suốt bao năm tháng, người quản lư
đă sống phè phỡn với một mối lợi lớn từ những khách hàng.
Ông chủ đă nghe báo cáo từ lâu. Nhưng ông chưa muốn ra tay. Đợi ngày tháng
chín mùi, ông mới quyết giành quyền làm chủ trên tài sản. Ông truyền người
quản lư tính sổ. Cháy nhà mới ra mặt chuột. Anh gọi từng con nợ đến viết lại
hóa đơn. Các con nợ mừng quá khi thấy số nợ bỗng nhiên sụt giảm lạ thường.
Người nợ một trăm thùng dầu ôliu làm sao không mừng khi món nợ nhẹ hẳn một
nửa ? Người nợ một ngàn giạ lúa cũng sửng sốt khi thấy được viết lại biên
lai c̣n tám trăm. Họ bán tín bán nghi trước sự kiện bất ngờ.
Họ
là những con nợ suốt đời bị đè nén, khai thác, áp bức dưới tay người quản lư
hà khắc và tham lam này. Bây giờ tự nhiên người quản lư dễ thương lạ lùng.
Phải có động lực mạnh lắm mới làm cho tên quản lư “ăn năn, hối cải” và quay
một góc 180 độ. Thực ra, không phải anh ta hối lỗi, nhưng tự chau chuốt h́nh
ảnh ḿnh để gieo thiện cảm nơi các con nợ, đề pḥng lúc anh bị sa thải. Xưa
nay những con nợ vẫn là những con ḅ sữa lư tưởng. Bây giờ, tin dữ đánh
ngang tai, anh vội t́m đường chạy theo để tiếp tục vắt sữa. Anh đúng là
người khôn khéo và đầy âm mưu trước t́nh thế biến đổi quá nhanh.
Khi người quản lư tính sổ lại, mới thấy rơ số nợ thực sự của mỗi thân chủ.
Có thể nói “tiền c̣” anh quản lư “chém” khá đẹp. Ai nợ hàng trăm, anh lấy
lời hẳn một nửa. Ai nợ hàng ngàn, anh lấy hai mươi phần trăm. Bản chất con
người của anh đă phơi bày công khai. Anh đă bị bả vật chất lôi cuốn vào
đường gian ác ngay trong công việc đời thường. Anh đă trở thành gánh nặng
cho nhiều người, nhất là người nghèo. Đáng lẽ công việc phục vụ của anh phải
đem lại nhiều lợi ích và làm cho nhiều gia đ́nh hạnh phúc, anh đă biến nó
thành một cuộc áp chế và đem lại nỗi thống khổ lẫn bất hạnh cho biết bao gia
đ́nh. Thế nên, ở bất cứ địa vị và nghề nghiệp nào, con người cũng có thể xây
dựng hay phá hoại. Tất cả đều tùy thuộc tấm ḷng. Nếu họ chỉ hướng về của
cải mà tôn thờ, đương nhiên của cải biến thành một vị hung thần sai khiến
họ. T́nh vợ chồng, nghĩa đồng bào cũng biến tan trước ánh hào quang của thần
của cải. Anh trở thành con người bất chính, bất trung và bất công.
Bất chính v́ anh đă táng tận lương tâm khi đi theo sự hướng dẫn và thôi thúc
của thần của cải mà lún sâu vào con đường vô đạo. Anh tin tưởng tuyệt đối
vào mănh lực đồng tiền. Tự bản chất “Tiền Của bất chính,” (Lc 16:9) v́ có
khuynh hướng dẫn con người vào con đường bất lương. V́ đồng tiền mà anh đă
bất chấp mọi nguyên tắc đạo đức và không màng chi tới sự sống vĩnh cửu.
Bất trung v́ anh qua mặt chủ mà tự đặt những tiêu chuẩn chi phối công việc,
lũng đoạn sự nghiệp và tài sản của ông. Anh đă bán rẻ danh dự ông chủ để mua
lấy lợi lộc cho cá nhân và gia đ́nh ḿnh. Nếu không nhờ lời tố cáo, chắc
chắn ông c̣n bị mọi người hiểu lầm là một tay cường hào ác bá. Anh đă đi
ngược lại tất cả mọi nguyên tắc phục vụ của một người đầy tớ nhân dân. Sở dĩ
anh sống sót qua bao năm tháng, v́ anh đă khéo nịnh hót ông chủ. Nhưng đă
đến lúc lời nịnh hót không c̣n che đậy nổi tính gian trá và gian ác của anh
nữa. Tất cả mọi toan tính và hành vi gian lận đều bị phơi bày ra ánh sáng.
Thế là sự nghiệp tan tành theo mây khói.
Bất công v́ anh đă lợi dụng chức vụ để bóc lột tận xương tủy những người
thiếu nợ. Chỉ v́ túng quẫn và phải lo cho gia đ́nh sống sót, họ đă phải cam
ḷng chấp nhận một số tiền lời quá sức chịu đựng. Đồng tiền đă đẩy anh tới
một vị thế giả tạo. Của cải hứa hẹn cho anh quyền kiểm soát mọi sự. Nhưng
anh lại không kiểm soát được chính ḿnh. Cuối cùng anh cũng chẳng kiểm soát
được ai. Ngược lại, chính anh bị của cải chi phối và thống trị. Anh đă
khuynh loát và lừa đảo cả chủ lẫn khách hàng. Với cả đống tiền của kiếm ăn
bất chính qua bao năm, tại sao anh c̣n phải lo quá xa về tương lai, mà phải
lấy ḷng từng người như thế ? Hóa ra, tiền của bất chính không ở yên bao giờ.
Có lẽ anh đă thiêu rụi trong các hộp đêm, ṣng bài v.v. Có lẽ thâu đêm suốt
sáng, anh ngồi dính chặt xuống chiếu. Có lúc thắng nhưng cũng có lúc thua.
Nhưng đống tiền của cũng chẳng đem lại cho anh sức khỏe, hạnh phúc hay sự
sống vĩnh cửu được. Từ hư vô, tiền của lại trở về hư vô. Không c̣n ǵ phi lư
và vô nghĩa hơn.
MUÔN SỰ CỦA CHUNG
Ngày nay, từ trong gia đ́nh đến ngoài xă hội, đầy dẫy kinh nghiệm cay đắng
về tiền bạc. Nhiều người không thoát khỏi ma lực của đồng tiền. Nhưng giữa
những cám dỗ ghê sợ đó, con người vẫn luôn nắm vai quyết định. Cần phải vận
dụng tất cả sự khôn ngoan và trí thông minh để biến tiền của thành một
phương tiện không phải để mua lấy hạnh phúc hay nước trời, nhưng để mở rộng
mối tương quan bạn hữu, nhất là những bạn hữu có khả năng đón tiếp ta vào
nước trời, tức những người nghèo. Nếu chúng ta dùng tiền của giúp đỡ những
người túng thiếu hay giúp người khác t́m thấy Chúa Kitô, cuộc đầu tư trần
gian sẽ đem lại lợi nhuận vĩnh hằng. Khi vâng theo thánh ư Thiên Chúa, chúng
ta sẽ không c̣n xử dụng của cải một cách ích kỷ nữa.
Đáng sợ nhất là khi đồng tiền lôi kéo con người xa ṿng đạo lư. Chỉ v́ đồng
tiền, con người có thể đánh mất chính ḿnh và trở thành bất nhân, bất lương,
bất tín và vô trách nhiệm. Bởi thế, Chúa mới căn dặn chúng ta phải trung
kiên khi đang nắm trách nhiệm. (2) Thi hành sứ mệnh giữa bao nhiêu cám dỗ
của quyền lực, tiền bạc, và cả những phương tiện cần thiết cho cuộc sống
không phải là chuyện đơn giản và dễ dàng. Ngay cả Giáo hội cũng không thoát
khỏi những cám dỗ đó. Nhiều nơi c̣n lợi dụng thanh thế để có phương tiện dồi
dào giúp việc truyền giáo. Họ gọi huy chương nhà nước cấp cho giám mục là
cái dù cần thiết để che chở những hoạt động truyền giáo ở địa phương. Thử
hỏi sứ mệnh đích thực c̣n tồn tại trong những điều kiện như thế không ? Chúa
Kitô không cần đến những cái dù như thế. Người cần ḷng trung thành với sứ
mệnh, chứ không cần của cải và phương tiện vật chất dư thừa.
Lập trường trên càng được củng cố khi Chúa nói : “Anh em không thể vừa làm
tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.” (Lc 16:13) Lệ thuộc vào của cải
là sống đối nghịch với giáo huấn của Chúa. Người khuyên chúng ta sống hoàn
toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa Cha. Đó là một trong những đặc tính của người
môn đệ Chúa Kitô (Lc 12:22-39). Sống giữa hai quyền lực Thiên Chúa và thần
tài (mammon) (3), con người phải có một lựa chọn dứt khoát. Mỗi quyết định
đều ảnh hưởng tới sứ mệnh cao cả của ḿnh. Không thể có thái độ trung dung.
Không thể có ḥa giải giữa Thiên Chúa và thần tài. Bắt cá hai tay đem lại
những hậu quả khôn lường. Bao nạn nhân đang đau khổ v́ lập trường “ba phải”
của nhiều người trách nhiệm. Đó là một thái độ bất công đối với người dưới
quyền, nhất là những người nghèo khổ và thấp cổ bé họng.
Cảm thông với những người kém may mắn và đau khổ là một giáo huấn quan trọng.
Suốt lịch sử cứu độ, đề tài trung tín với đạo đức giao ước thường xuất hiện.
Chúng ta thấy những khía cạnh quan trọng của đạo đức đó trong các bài đọc
tuần này. Quyền lực và tiền bạc được xử dụng như những phương tiện đàn áp để
cướp đoạt những nhu cầu cơ bản nhất khỏi những người kém may mắn.
Ngôn sứ Amos vẽ ra một bức tranh rất ảm đạm. Người cầm quyền thường lạm dụng
tha nhân. Đó là một tội đại bất công. Ngôn sứ Amos mô tả những nhà buôn nóng
ruột muốn những ngày thánh mau kết thúc để có thể trở lại tṛ buôn bán gian
lận và bất chính. Cân thiếu, giá cao, bàn cân sai lệch, và những món hàng
kém phẩm chất là những mánh lới mà ngày nay chúng ta vẫn c̣n quan tâm. Như
hàng hóa Trung quốc mang những hóa chất độc hại hay chất ch́ đă tạo một phản
ứng dây chuyền trên khắp thế giới. Bởi thế, chúng ta thấy ḷng tham vẫn c̣n
là đặc tính cố hữu. Ngôn sứ Amos tiên báo cảnh sụp đổ của Vương quốc phía
Bắc Israel v́ thiếu đạo đức giao ước. Trong tương quan giao ước giữa Thiên
Chúa và dân Người, ḷng cảm thương và quan tâm tới người bất hạnh được coi
là những đức tính nổi bật giữa cộng đoàn. Thiên Chúa không dung thứ những ai
lạm dụng những người yếu thế.
Tin Mừng hôm nay đă vạch mặt kẻ lạm dụng đó. Người quản lư đă lợi dụng hoàn
cảnh nghèo hèn để khai thác triệt để những người yếu thế, cùng đường. Ông
không hề ư thức “của cải dành cho mọi người, nên phải nỗ lực làm cho mọi
người có đủ điều kiện cần thiết để phát triển toàn diện, để mọi người có thể
cộng tác vào việc làm cho thế giới ngày càng nhân bản hơn, để mỗi người đều
có thể tặng hiến và nhận lănh, và để việc tiến bộ của người này không cản
trở sự phát triển của người khác và thành cớ khiến họ rơi vào cảnh nô lệ.”
(4) Người quản lư bao giờ cũng t́m cách chiếm hữu càng nhiều càng tốt. Anh
đă không thắng được cơn cám dỗ tầm thường. Ngược lại, dù bị cám dỗ một cách
nặng nề, Chúa đă vượt qua để dạy chúng ta cách nhờ ân sủng mà chiến thắng.
Người quản lư hoàn toàn thiếu ư thức “của cải là một thiện ích phát xuất từ
Thiên Chúa và được người chủ xử dụng để lưu chuyển hầu cả người túng nghèo
cũng được hưởng dùng nữa.” (5) Ngược lại, anh đă làm cho nguồn lợi chảy
ngược về chính ḿnh và đánh đống trong kho nhà anh. Anh không thấy ḿnh phải
dùng của cải để “mưu ích cho tha nhân và xă hội.” (6) Thực tế, anh sống nhờ
mồ hôi nước mắt người khác, ngược hẳn với nguyên tắc đạo đức. Của cải bất
chính tố cáo anh không tha thiết ǵ với công lư và t́nh liên đới. Anh sẵn
sàng hy sinh người khác để mưu lợi cho ḿnh. Bởi vậy, ông chủ nhận thấy anh
không c̣n phục vụ hữu hiệu trong công việc quản lư tài sản ông nữa. Việc
tăng thêm của cải và nhu cầu chia đều tài sản cho mọi người chắc chắn làm
cho con người và toàn thể xă hội sống trong t́nh liên đới hầu chống lại “cơ
chế tội lỗi,” nguyên nhân sinh ra nghèo đói triền miên, kém phát triển và
xuống cấp. Các cơ chế này được xây dựng và củng cố do nhiều hành động cụ thể
đầy ích kỷ của con người. (7) Chung quanh người quản gia trong Tin Mừng hôm
nay là cả một đám lâu la và những kẻ “dính máu ăn phần.” Đă đến lúc phải
chấm dứt cảnh người bóc lột người !
TỪ
QUỐC NẠN TỚI GIÁO NẠN
Nếu không ai dám đụng tới quản gia, chắc chắn anh sẽ phá tán hết của cải ông
phú hộ. Rất may ông phú hộ biết lắng nghe lời tố cáo. Nếu không, biết bao
dân oan vẫn tiếp tục sống trong cảnh đè nén suốt đời.
Không phải bất cứ lời tố cáo nào cũng có giá trị. Nhưng chẳng lẽ coi tất cả
mọi lời tố cáo như nhau ? Không bao giờ có thể dẹp hết quốc nạn, v́ không có
tiếng nói đối lập. Người ta định đưa vào nhà trường môn học chống tham nhũng.
Dĩ nhiên, không ai phủ nhận vai tṛ giáo dục. Nhưng tham nhũng là vấn đề
ngoài xă hội người lớn, chứ không phải trong thế giới người chưa lớn.
Chỉ v́ ḷng dạ ích kỷ của con người, tham nhũng và hối lộ đă trở thành quốc
nạn ngoài xă hội, c̣n trong Giáo hội th́ sao ? Có ai lắng nghe lời tố cáo
của những người thiện chí không ?
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết lắng nghe và can đảm sống theo sự thật và
công lư để gia sản của Chúa không lăng phí trên quê hương chúng con. Xin cho
chúng con biết khôn ngoan và nhiệt t́nh dấn thân cho Nước Chúa cùng với anh
chị em chúng con. Amen.
-----------
1.
http://www.conggiaovietnam.net/LoiChuChan/ThuNgogoiCLB.NVB.htm
2. The New American Bible 1991:1120.
3. ibid.
4. Toát Yếu Học Thuyết Xă hội của Giáo Hội,
2005, số 175.
5. ibid, số 329.
6. ibid.
7. ibid, số 332. |